: Maison
Biên Tập: Maison
"Ôi ôi, đã có năm đứa đang cố gắng rời khỏi bụng... Anh, nghe nói bên đó có không ít? Trong khoảng thời gian này mẹ có vẻ đang vui, thuốc của Mạc Tà thật sự là linh nghiệm..." Đông Phương Vấn Kiếm vuốt mũi có vẻ hơi ngượng ngùng, nhưng trong giọng nói lại dường như đang cố che dấu sự hưng phấn.
"Đúng vậy, bên ta đã có bảy đứa cũng muốn chào đời... Ha ha" Đông Phương Vấn Tình đắc ý cười to hai tiếng, sau đó mới thở dài mà nói "Thằng nhãi Mạc Tà này, dù cho phương pháp là thật tốt, nhưng mà lại khá là mệt... Tuy nói đám mấy bà không nặng, nhưng cũng là trên dưới một trăm cân đó ( xáp xỉ 50 kg); Những nửa canh giờ, khi *** lại còn phải không ngừng niệm khẩu quyết, thật sự là mệt... Ta cũng không phải chỉ có một người. Ai, nhiều vợ như vậy... nhưng dù sao cũng đáng bõ công"
Đông Phương Vấn Tình lại lắc mông quay hông, lượn trái vòng phải, ánh mắt có chút hâm mộ nhìn Đông Phương Vấn Kiếm "Chú hai, so với ta thì chú trẻ hơn vài tuổi, nên dùng cách này thì lưng cũng không bị mỏi "
"Mệt? Nặng? Khẩu quyết?" Đông Phương Vấn Kiếm kỳ quái hỏi "Anh, anh đang nói cái gì vậy?"
"Hả?" Đông Phương Vấn Tình nhìn qua một chút rồi không mấy để ý mà nói tiếp "Chính Mạc Tà nói, cái bí pháp sinh con đẻ cái mà...."
Đông Phương Vấn Kiếm tiếp tục khó hiểu "Cái đó có phương pháp gì? Không phải uống thuốc là được sao?"
"Hả?... … Gì cơ?!" Đông Phương Vấn Tình lập tức đình chỉ động tác, mặt mày trắng bệch đứng ở tại chỗ từ từ quay đầu. Đột nhiên túm áo Đông Phương Vấn Kiếm, nghiến răng nghiến lợi trợn trừng trợn trạc rít lên "Chú hai, chú nói cái gì? Chú vừa mới nói cái gì?"
Đông Phương Vấn Kiếm bị dọa cho hoảng sợ, cả thân thể đều bị nhấc lên mặt đất một đoạn, sợ hãi đảo mắt mà nói "Ta... Ta... Không có nói cái gì..."
"Chú rõ ràng vừa nói!" Đông Phương Vấn Tình toàn thân giống như muốn phát hỏa, lớn tiếng rít gào "Lặp lại lần nữa!"
"Nói... Nói cái gì cơ?"
"Chú vẫn còn giả bộ hồ đồ... Đồ chết tiệt này... Bây giờ chú nói kĩ với ta một chút...Ban nãy Mạc Tà đã nói với chú về phương pháp như thế nào..." Đông Phương Vấn Tình gắng đè thấp âm thanh, tựa hồ những câu đó lọt qua kẽ răng...
"Không có... Không có phương pháp... Hắn chỉ cho ta vài viên thuốc... Một ngày ăn một khỏa, cấm chuyện phòng the nửa tháng. Sau nửa tháng... thì hoàn toàn tốt rồi..."
Đông Phương Vấn Kiếm bắt đầu kêu oan, hai chân đạp loạn trên không trung "Anh, mau buông em xuống, ôi ôi ôi... Em đến chết nghẹn mất... Phốc!"
Đông Phương Vấn Kiếm nặng nề rơi trên mặt đất, lăn ra mấy trượng rồi nhìn lại thấy đại ca vẫn duy trì tư thế vừa rồi. Vẫn bình tĩnh đứng ở nơi đó không hề nhúc nhích hệt như pho tượng đồng....
"Sặc... anh, anh không có việc gì chứ!" Đông Phương Vấn Kiếm cẩn thận hỏi
"Cút ~~~~~~~"
Đông Phương Vấn Tình rống to một tiếng, khí thế lan xa, trăm núi ngàn khe cùng vọng lại thực kinh sợ! Đông Phương Vấn Kiếm chạy trối chết... Một lúc lâu sau,một lúc lâu sau...
Mới nghe được dội lại tiếng một người như đang đau lòng nhỏ lệ mà rống to: "Quân Mạc Tà... A a a a ~~~~~ ngươi... Thằng nhóc con, Vương bát đản, đồ hỗn trướng... Cho ngàn đao chém oa oa... A a a a a... Nếu ta không... Ta không phải.. Ta... A ~, ~~~~~~~"