Biên Tập: Maison
Lão phu nhân cực kì sảng khoái nhận lời, khinh thường chẳng buồn quay đầu lại mà nói "Vật kia, vốn cũng không biết là để làm gì. Dù sao trong lúc vô tình lại được, đối với thân thể con người mới có lợi. Trừ cái đó ra thì cũng không còn công dụng nào khác, đối với luyện công không có chỗ tốt, cũng không có thể làm tăng công lực"
"Cũng là vừa đúng lúc dùng để kéo dài sức sống của mẹ cháu, nếu không phải có công dụng đối với mẹ cháu thì đã sớm không biết để vào đâu... Cầm rồi thì lấy đi, xem ở đây có thứ gì tốt thì lấy thêm mấy thứ..."
Quân Mạc Tà vuốt mũi không biết nói sao. Rõ ràng vừa mới nói là Thiên địa Linh Bảo, giờ thì Lão phu nhân lại còn nói thiếu chút nữa ném đi...
Mặc dù biết rõ là Lão phu nhân nói như vậy chỉ muốn để mình khỏi suy nghĩ thêm trong lòng, nhưng Quân Mạc Tà vẫn còn vì Thiên địa Linh Bảo này mà cảm thấy tự đáy lòng bị oan... Bởi vì, Lão phu nhân không coi trọng đối với cây nhỏ này, điều đó liếc mắt liền nhìn ra được chứ cũng không phải là giả vờ.
Kỳ thật cũng chả cần Lão phu nhân nói, coi như là Quân Mạc Tà lúc này vẫn không biết cái cây nhỏ này có ý nghĩa gì... Cho dù Quân Mạc Tà không nhận ra, nhưng kiên định cho rằng: cái mà Hồng Quân Tháp có thể nhận biết mà muốn thì đó chính là thứ tốt thiên hạ hiếm thấy! Chuyện này, quyết định là không sai được!
Cả nhà bốn người Đông Phương cùng con gái ngồi ở một bàn mà mừng vui tràn trề; Đông Phương Vấn Tình cùng Đông Phương Vấn Kiếm hai người đều là mặt mày đầy vẻ thèm muốn... thì đám thê thiếp bên người càng là u oán...
Nữ nhân một khi đã thêm vài tuổi, một khi thấy người khác đều chơi đùa cùng con cái thì bản năng làm mẹ làm sao có thể khắc chế được?
Liên tiếp giải quyết được vài việc lớn khiến cho Quân Mạc Tà thấy trong lòng cực kì dễ chịu, giờ nhìn Đông Phương Vấn Tình chau mày lo lắng thì không khỏi lại gần mà lén lút vụng trộm hỏi "Đại cữu sao vậy? Cậu có nhiều mợ như vậy, như thế nào vẫn chưa cho cháu chơi với anh em họ hàng? Có phải lãng phí không?"
"Cháu cho là cậu không muốn à? Bà ngoại cháu thiếu điều oán trách ta!" Đông Phương Vấn Tình tức giận trừng mắt liếc hắn "Nhưng cả bao nhiêu mợ cũng đành chịu thì ta có biện pháp gì?"
Quân Mạc Tà trợn ngược mắt; một người không được, hai người không xong thì còn có khả năng. Nhưng nếu nói... Năm mươi chín bà vợ mà không ai sinh được... thì xem chừng vận của Đông Phương Vấn Tình có phần cũng quá tệ hại. Chừng đó cơ hội mà tất cả đều bỏ phí! Đừng nói là nguyên nhân do chính mình nha?
Quân Mạc Tà có chút khinh thường, chớp chớp mắt, lén lút vụng trộm nói "Đối với phương diện này thì cháu lại cố gắng nghiên cứu. Chú của cháu trước kia cũng thúc giục cháu, nếu mà cậu tin vào cháu thì đảm bảo giờ này sang năm cậu có cháu bế, hơn nữa còn là vài đứa..."
"Thật sao?" Đông Phương Vấn Tình bật ngồi thẳng lưng, hai mắt giống như đèn lồng nhìn Quân Mạc Tà, lỗ mũi thở phì phò túm tay cháu ngoại "Cháu không có gạt cậu chứ?" Những người bên cạnh bị lão dọa cho hoảng sợ. Trời ạ! Vị Đại gia này muốn làm gì?