: Matsukari – Mộ Dung Tịnh Phong
Biên Tập: Maison
"Ta sẽ sống tốt…Mạc Tà…Con yên tâm, mặc dù mẹ là một mẫu thân không tốt nhưng vẫn hiểu rõ được ý tứ c*̉a con…" Đông Phương Vấn Tâm thương tâm thút thít, bỗng chốc nghẹn ngào nói
"Không nói ngày hôm nay con cho người mẹ này một tia hi vọng, mà cho dù có vô vọng, mẹ c*̃ng sẽ không đi tìm cái chết nữa …Mẹ muốn nhìn con, mẹ muốn thấy con cao lớn thành người, muốn con c*̀ng vợ c*̉a con, nhìn thấy đứa cháu sinh ra rồi lớn lên,…Mẹ muốn thấy con thay cha con mà báo thù!"
"Báo thù! Thù chưa tan, hận chưa dứt…Ta sao có thể lại đi tìm cái chết!" Trong mắt Đông Phương Vấn Tâm, lóe lên ngọn lửa hận thù cực kì kinh khủng, trong trong ánh lệ, thù hận sâu sắc, giống như con ngọn lửa đang hừng hừng cháy lên
"Đại ca con, c*̀ng nhị ca c*̉a con…Hai đứa nó rốt cuộc là vì sao mà chết?" Quân Mạc Tà khẽ nhắm lại hai mắt, căm hận nói: "Phong Tuyết Ngân Thành…Tiêu gia! Thậm chí…Tam thúc Quân Vô Ý c*̃ng là do một tay Tiêu gia ám toán, gần như bị phế suốt đời, bỏ phí cả mười năm!"
Đông Phương Vấn Tâm rít lên một tiếng thê lương cực độ,"Thù giết chồng, hận giết con! Tiêu giaaaaaaaaaaaaaaaaaa! (Tịnh Phong: Ta ghi nhiều cho nó diễn cảm ^^)
"Chờ con hồi phục thương thế, liền chuẩn bị từ nơi này, tiến thẳng đến Phong Tuyết Ngân Thành! Đòi lại món nợ máu này!" Trong mắt Quân Mạc Tà c*̃ng đã cháy lên ngọn lửa hận thù:" Lời thề c*̉a con sao có thể không tính? Kiếm Phong…Đã tới lúc sụp đổ! Tiêu gia…c*̃ng tới thời khắc diệt tộc rồi…"
"Con? Sức khỏe vừa hồi phục là đi ngay?" ĐÔng Phương Vấn Tâm vừa mới hết phẫn uất( căm phẫn, uất hận), lập tức chuyển sang lo lắng "Mạc Tà, ngàn vạn lần không nên manh động! Việc này… Cần phải bàn bạc kĩ hơn… Nhất định phải chuẩn bị chu đáo…"
Nói xong, bất chợt lại khóc tiếp rồi nói "Mạc Tà, mẹ bây giờ…Chỉ còn có một mình con…Con ngàn vạn lần không nên xúc động…Nếu như còn có…Xảy ra chuyện gì …Mẹ thật sự không thể sống nổi, nếu như báo thù có thể khiến ngươi chịu nguy hiểm, mẹ thà rằng vĩnh viễn không báo thù…"
"Mẹ, người cứ an tâm, trong lòng con đã hiểu, con sẽ cố gắng bảo vệ tốt cho bản thân!" Quân Mạc Tà xúc động nói:"Nếu như không nắm chắc vạn phần, con nhất quyết sẽ không tùy tiện ra tay, mẹ chỉ có một mình Mạc Tà, Mạc Tà c*̃ng chỉ có người là mẫu thân…"
"Vậy ta c*̃ng cảm thấy an tâm." Khe khẽ gật đầu, Đông Phương Vấn Tâm tựa hồ có chút xấu hổ, trên mặt c*̃ng thoáng ửng đỏ, thì thảo hỏi:"Mạc Tà…Con nói thật cho ta biết, phụ thân con hắn…Thật sự có thể…Sống lại?"
Thanh âm nàng nói, mang theo rất nhiều hi vọng lẫn bất an, suy nghĩ lâu vậy, hiển nhiên đã tới cực hạn…"Con chắc chắn! Nếu việc này có chút lừa gạt mẫu thân, thì con…"
Quân Mạc Tà giơ một bàn tay, cực kì trịnh trọng nói. Đông Phương Vấn Tâm hốt hoảng, vội láy tay che miệng hắn, bối rối lắc đầu nói:"Không!Không cần thề! Mẹ tin! Mẹ thật sự tin! Thật sự…"Trong lòng Quân Mạc Tà khẽ thở phào nhẹ nhõm…
Vài ngày sau đó, thân thể Quân Mạc Tà tiến triển rất khả quan, tâm trạng Đông Phương Vấn Tâm c*̃ng dần ổn định …Thậm chí, đem bức tranh c*̉a Quân Vô Hối treo trong phòng, đều…Lấy xuống, trân trọng thu vào, nỗi thương nhớ vô biên c*̃ng loãng đi rất nhiều, mọi thứ đều chỉ để trong đáy lòng…