: ChickCaniban
Biên Tập: Maison
Mai Tuyết Yên vừa nói xong, trong ánh mắt Quân Mặc Tà linh quang chợt lóe lên, hắn quyết nói dối! Đúng vậy chỉ còn cách nói dối...
Hắn sẽ cho mẹ biết sự thật sau, bây giờ mình nói dối cũng chỉ là muốn tốt cho người,không muốn người lo lắng mà thôi...
Coi như chính mình được tiên nhân truyên thụ bí thuật nhưng do bây giờ công lực còn thấp, chưa đủ đê nghịch thiên cải mệnh, khởi tử hồi sinh,nhưng công lực bản thân ngày càng thăng tiến, tin chắc một ngày có thể làm cho cha sống lại!
Như vậy chính là cho mẹ một lí do để kiên cường sống, để hi vọng đến một ngày nào đó cha và mẹ của hắn lại có thể đoàn tụ...
Tuy phần lớn là những điều dối trá, nhưng đây là những lời dối trá xuất phát từ con tim của hắn...
Mặc dù là lừa gạt nhưng những lời lừa gạt này hắn đã dành hết tình cảm của mình vào trong đó...Mặc dù là lừa gạt nhưng cũng là xuất phát từ tình cảm của người con dành cho mẹ!
Chỉ cần có hi vọng, ngày mai sẽ tươi sáng hơn!
Về chuyện của tương lai thì hãy tính sau, hiện tại cứ đi bước nào tính bước ấy vậy....
Nếu để mẹ cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ lại giống như trước kia.... chuyện tương lai, ai đoán được?
Cửa phòng hé mở, Đông Phương Vấn Tâm bưng một chén canh tổ yến nhẹ nhàng bước đến phía Quân Mặc Tà, thấy hắn nửa nằm nửa ngồi, dựa lưng vào cái gối thần trí ngơ ngác liền quở mắng hắn
"Đứa nhỏ này, tâm trí đang ở nơi đâu vậy? Thương thế còn chưa khỏe, còn loạn động làm cái gì? Mau nằm xuống cho ta!"
Quân Mặc Tà cười cười, nhưng lần này hắn không nghe theo lời mẹ. Ánh mắt ân cần nhìn Đông Phương Vấn Tâm trịnh trọng nói
"Mẹ, con nói câu nào thì mẹ có thể hoàn... toàn...hoàn...toàn … tin tưởng con! Có nhiều điều nghe thì giống như hoang đường nhưng hi vọng mẹ có thể tin tưởng con! "
" Tin, con ta nói bất kì cái gì ta cũng tin, cho dù hoang đường thế nào mẹ cũng tin con!"
Đông Phương Vấn Tâm cười yếu ớt, múc một thìa cháo tổ yến đặt bên miệng thổi thổi sau đó nhẹ nhàng đưa lên miệng nếm thử xem còn nóng hay không rồi mới yên tâm đưa đến miệng cho con, giống như dỗ dành tiểu hài (trẻ con) mà nói "Ngoan... Há mồm, mau há mồm ăn được nhiều, ăn nhanh mới chóng khỏi, không nóng đâu... A..."
Quân Mạc Tà không khỏi cười khổ, xem ra đúng là mẹ coi mình là đứa trẻ ba tuổi cần phải chăm sóc...
Bất quá loại cảm giác này có chút xấu hổ, nhưng thực là say mê... Thật sự thực say mê...
"Mẹ, con cho người xem một thứ cực kì đẹp, người hãy nhìn cho kĩ nha."
Quân Mặc Tà uống xong một ít nước cháo phấn khởi nói; nói xong hắn vươn tay phải, trong lòng bàn tay rõ ràng là một hạt giống hoa hồng.
" Đây không phải cây là một hạt giống hoa bình thường thôi hay sao? Có cái gì đẹp đâu, chẳng nhẽ đây là hạt của một giống cây quý hiếm nào hay sao?"
Đông Phương Vấn Tâm nhẹ nhàng cười,không che dấu được sự hậm hực, khẽ nhíu mày.
" Chỉ là một hạt giống hoa bình thường thôi sao? Nhưng mà nếu mẹ coi trọng nó...."