: Minh5e
Biên Tập: Maison
Mắt thấy người chỉ còn hơi thở yếu ớt...
Nhưng là Mai Tuyết Yên cũng biết tầm quan trọng của Đông Phương Vấn Tâm ở trong lòng của Quân Mạc Tà. Ở một khoảnh khắc này, khát khao tình mẹ của Quân Mạc Tà đã mãnh liệt đến một mức độ mà Mai Tuyết Yên không thể lý giải nổi. Trong lòng Quân Mạc Tà, đây là một danh từ thiêng liêng, lại càng là tâm ma bám trụ hắn cả hai kiếp...
Mẹ ta kiếp trước, vì sao lại nỡ vứt bỏ ta? Vì sao? Chẳng lẽ người không biết ta khát khao như thế nào một người mẹ? Cho dù mẹ có đánh ta mắng ta... Nhưng là ta vẫn có mẹ, chứ không phải là cô nhi...
Thế giới tù túng, ta vùng vẫy cả một đời, ta oai phong một đời, thiên hạ không sợ ai, giữa chốn hồng trần trở thành một truyền kỳ bất hủ!
Có thể... ai biết nỗi đau trong lòng ta? Cho đến chế...t ta cũng không biết mình họ gì, chỉ như là thế gian này có dư một người. Dù rằng rực rỡ cũng qua, vinh quang cũng qua, thế nhưng rốt cuộc ta vẫn không có...
Ta khát vọng có mẹ, khát vọng tình thương...
Ai có thể hiểu nổi sự khát vọng trong ta mãnh liệt đến như thế nào? Đêm khuya giấc ngủ, thu phong tiêu tiêu ngày, gối đầu một mình giấc không yên, muôn nhà lên đèn đón tết đoàn viên...
Còn ta đây? Chỉ ở trên đường côi cút lê bước một mình... Ta chẳng phải muốn cao ngạo, ta chẳng phải muốn máu lạnh vô tình; ta không phải không muốn lúc ủy khuất lại sà vào lòng mẹ nức nở, càng muốn khi mình yếu đuối lại có mẹ quan tâm...
Không phải bởi vì ta cần mẹ giúp đỡ, chỉ là bởi vì ta muốn cảm nhận được mẹ ta ấp ôm ta, cảm nhận tình mẫu tử...
Kiếp này, mẹ ta vẫn còn sống, cho dù cách xa ngàn dặm, lại hay như người đang hôm mê ngủ say... Khi ta đem mình trở thành Quân Mạc Tà, mẹ ta chính là Vấn Tâm...
Phải... Ta là con của người! Ta vô hạn mở tưởng tình mẫu tử... Từng việc, từng việc,... Quân Mạc Tà lâm vào hôn mê
Tại khoảnh khắc Đông Phương Vấn Tâm thức tỉnh, hắn rốt cục yên tâm hôn mê...
Hôn mê trong hạnh phúc...
Đột nhiên nhìn thấy một cô gái áo trắng, dung mạo tựa như tiên nữ xuất hiện ở trước mặt mình, hơn nữa còn biểu lộ đau lòng, thân thiết nhìn con trai mình, Đông Phương Vấn Tâm không khỏi hỏi: "Vị cô nương này là?"
"Cái gì mà vị cô nương này chứ? Đây chính là con dâu của con! Vợ của Mạc Tà". Lão phu nhân oán trách nói: "Vấn Tâm, con đã ngủ lâu như vây... Có lẽ cũng đến lúc ôm cháu cũng ko xa nữa đâu"
"Con dâu? Vợ Mạc Tà?!" Đông Phương Vấn Tâm kinh ngạc, không khỏi một phen đánh giá Mai Tuyết Yên. Nhìn qua một chút, rốt cục hài lòng mỉm cười; thân thiết nói: "Cô nương, tên cô gọi là gì?"
Mai Tuyết Yên trên mặt nhất thời đỏ ửng như mai, nhẹ giọng nói: "Ta họ Mai; Mai Tuyết Yên"
"Vợ của Mạc Tà... Tại sao cũng không gọi là mẹ đi?" Đông Phương Vấn Tâm cười khanh khách nhìn lên Mai Tuyết Yên, càng xem càng vừa lòng. Ánh mắt con mình thật sự là tốt, cô vợ này, so với mình hồi trẻ còn trông lại càng hoàn hảo.