Nhất định phải tỉnh lại!
: Laohactu
Biên Tập: Maison
"Có thân phận gì?" Quân Mạc Tà lắc đầu khó hiểu, chẳng lẽ mẹ mình còn có thân phận nào đó mà mình không biết đến hay sao?
"Vấn Thân từ lúc sinh ra trên đời này... Thân phận thứ nhất là một đứa con gái... Một người con gái của mẹ mình!" Đông Phương lão phu nhân hất mớ tóc bạc lên, nước mắt chảy xuống, nhưng nhìn Quân Mạc Tà không chớp mắt
"Thứ hai, nó vẫn là em gái của ba người anh... Sau đó mới là vợ của Quân Vô Hối! Tiếp tục sau đó là con dâu của Quân gia con dâu, cuối cùng mới là mẹ của cháu!"
"Trước thái độ làm người của một con gái, lại là người vợ; cuối cùng, là người mẹ... Hoặc là, con cháu của tổ tiên!" Đông Phương lão phu nhân ngửa đầu lên trời thở dài
"Nó hiện tại ngủ say, lại chỉ vì thân phận của người vợ... Như vậy, mẹ nó suốt ngày suốt đêm ưu tư, trằn trọc, đau lòng như cắt... Chẳng lẽ, không phải là trách nhiệm của nó? Con thuở nhỏ có mẹ như không, bơ vơ đơn chiếc là khuyết điểm đời người... Chẳng lẽ, không phải là trách nhiệm của nó? Nếu mang trọng trách trên vai thì làm sao có thể tiếp tục ngủ say!"
Lão phu nhân nói đến câu cuối thì lớn tiếng như hét! Cả người Quân Mạc Tà, Mai Tuyết Yên chấn động, đột nhiên hiểu rõ ra! Đúng vậy, Quân Mạc Tà do trước giờ chỉ lo lắng mình vì ích kỷ mà xúc phạm tới mẫu thân, nhưng lại không nghĩ rằng nếu mình không cứu thì còn ích kỉ lớn hơn nữa ích kỷ!
Bao nhiêu thân nhânnhư vậy, bao nhiêu chan tình như vậy đều phải chịu thương tổn!
"Nhất định phải tỉnh lại! Hãy làm cho nó tỉnh lại, nhất nhất nhất nhất nhất nhất nhất định tỉnh lại!!" Lão phu nhân nặng nề nói.
"Năm đó nó không nên ngủ say như người đần độn. Nếu quả thật rút kiếm tự vận, giải quyết xong cuộc đời thì cũng là xong. Không tra tấn mẹ mình nhiều năm như vậy, gây sức ép cho Đông Phương Thế Gia này rất nhiều năm. Chúng ta trước sau chưa từng từ bỏ, chính là hi vọng nó có một ngày lần thứ hai tỉnh dậy..."
"Nhất định phải để nó tỉnh lại, nếu mà nó còn muốn tìm cái chết... Như vậy, ta còn muốn xem nó có con trai con dâu hầu hạ mà còn đi tìm cái chết; làm sao để cho mẹ già tóc lòng đau như cắt! Ta... Mỏi mắt mong chờ, tuyệt không ngăn cản! Ngay cả là để người đầu bạc tiễn người đầu xanh, so với dạng nửa chết nửa sống trước mắt như vậy thì sức ép lên người còn dễ chịu hơn!"
Lão phu nhân nói tới đây, hai hàng nước mắt nóng bỏng rốt cuộc khống chế không nổi theo những nếp nhăn trên gương mặt răn reo chảy xuống, nức nở nói
"Thân làm đàn bà, ta cũng là người từng trải. Lại cũng từng trải qua cảnh ngộ giống nhau, há có thể không biết nỗi khổ của nó... Há có thể không cảm động lây! Nhưng... Nếu là nỗi khổ của nó thì hãy thừa nhận! Tuyệt không thể luôn lảng tránh! Nếu không buồn vui lẫn lộn làm sao có thể thành đời người trọn vẹn?"
Lão phu nhân nói xong thì đột nhiên cả người run rẩy, tuy miệng mặc dù nói như vô tình, nhưng trong mắt tràn đầy chờ mong. Vốn đã cho rằng con gái không có hi vọng nữa, nay sắp tỉnh lại thì thật là niềm vui lớn lao rốt cuộc cũng không che dấu được...