Bác ơi! Đó là tên của cháu! Anh họ đặt cho cháu! Sao cháu không thể dùng!" Tiểu quỷ nói gấp đến đỏ bừng cả khuôn mặt, người vừa nói vừa nhảy dựng lên, cao đến ba trượng, âm thanh non nớt còn chưa vỡ giọng mà phản đối mạnh mẽ.
"Cháu đã có một cái tên như mọi trẻ nhỏ khác rồi, có một cái tên không tệ rồi... Tên của cháu là do Đông Phương Thế Gia cho cháu. Còn tiếp tục nhảy dựng? Cứ nhảy phản đối nữa thì sẽ đem tên của cháu hủy bỏ. Sau khi gia tộc luận võ, đệ nhất danh thủ có tư cách được gọi là Đông Phương Bất Bại!" Đông Phương Vấn Tình tiếp tục uy h**p làm cho tiểu quỷ nhất thời yên lặng...
"Được rồi, lộn xộn làm cái gì? Nhanh chóng vào đi... Lão tam, ta bảo ngươi dọn dẹp phòng khách một chút ngươi đã làm chưa? Cần chuẩn bị những thứ tốt nhất, đi nào, đi đại sảnh uống chút nước trà cho ấm giọng... cháu ngoại của ta từ ngàn dặm xa xôi đến đây, chắc đã rất mệt mỏi rồi, đến đây cũng xem như là đã trở về nhà, nghỉ ngơi trước rồi nói chuyện sau"
Đông Phương lão phu nhân thân thiết nắm lấy tay Mai Tuyết Yên, tay trái kéo Quân Mạc Tà, cao hứng bước đi như bay.
Mới vừa đến cửa đại sảnh, Quân Mạc Tà đã hoảng sợ, trước cửa có cả một đoàn người, nhìn lại có trên dưới một trăm nữ tử đang đứng đó chờ.
"Mạc Tà ngoan, ta giới thiệu bọn họ cho cháu biết một chút!"
Rõ ràng là lão phu nhân có chút mất hứng, chỉ vào người đứng đầu nói "Tất cả họ đều là gia quyến của cậu cả cháu! Đây là mợ hai, đây là mợ ba... Đây là mợ thập thấ...t Đây là năm mươi chín mợ của cậu hai ngươi....Không nhiều lắm"
"Bốp!!??" Quân Mạc Tà trực tiếp bị chấn động! Ngơ ngơ ngác ngác đứng đó, miệng há to đến nỗi có thể chứa cả một con trâu! Đúng là có thể chứa cả con trâu! Ban đầu cũng chỉ là nghe đếm, trăm nghe không bằng một thấy, giờ mắt thấy rồi thật sự gây cho hắn một rúng động lớn...
Xem ra mới biết cậu của hắn quá mạnh! Năm mươi chín vị ah! Chỗ trâu bò nhất là mợ thứ năm mươi chín còn rất trẻ, xem ra cũng chỉ lớn hơn mình một hai tuổi, tuyệt đối không phải có thuật trụ nhan, vẻ mặt non nớt này cũng không thể do giả tạo mà có được.
Hăn vừa thi lễ xong cũng cảm thấy chân đau, lưng mỏi, ngay cả cổ cũng cảm thấy rất mỏi! Tuy rằng không có cúi người chào, cũng chỉ là gật đầu mà cũng tốn sức đến vậy ah.
Quân Mạc Tà quay đầu nhìn Đông Phương Vấn Tình, trên mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên lẫn kinh phục "Cậu ah, Hôm nay Mạc Tà mới chính thức khâm phục người... Thật sự là làm bằng sắt mà"
Đông Phương Vấn Tình vốn đang tỏ vẻ uy nghiêm nhất thời mặt cũng đỏ bừng lên. Phía sau, Đông Phương Vấn Kiếm cùng Đông Phương Vấn Đao cười ha ha một tiếng, cười như hoa nở trên nỗi đau của người khác.
"Lão nhị, ngươi cười cái gì!" Lão phu nhân tức khí buông một câu.
"Mạc Tà, đến bên này đi, đây là gia quyến cậu hai cháu... Đây là mợ hai, đây là mợ ba... Đây là mợ hai mươi sáu..."