(Mặt trời mọc phương đông – Như riêng ta bất bại)
"Thật giống... Thật giống Vấn Tâm lúc nhỏ, thật giống..." Bàn tay Đông phương lão phu nhân đầy nếp nhăn run rẩy v**t v* mặt Quân Mạc Tà, ánh mắt chầm chậm trở nên mơ hồ, hai giọt nước mắt tuôn rơi.
Mặc dù không còn nhìn rõ khuôn mặt cháu ngoại, bà vẫn yêu thích không rời tay, đột nhiên một tay ôm Quân Mạc Tà vào trong lòng, thân thể run rẩy, nước mắt từng giọt rơi trên áo, trên cổ cháu trai, thì thầm: " cháu ngoan của ta…nhiều năm qua không được gặp mặt mẹ....thật khổ cháu quá"
Quân Mạc Tà muốn mở miệng nói chuyện, an ủi vị lão nhân trước mắt này một phen, nhưng không hiểu sao yết hầu có chút nghẹn ngào, hoàn toàn không nói ra lời…
Tình cảnh nồng đậm tình thân, giống như mưa phùn mùa xuân thổi vào tâm ý Quân Mạc Tà, khiến hắn cảm giác được, nguyên lai cuộc sống của mình tại thế giới này cũng không phải hoàn toàn cô độc…Vẫn còn có nhiều người quan tâm, che chở cho mình…
Thân nhân! Huyết mạch tình thân!
Lão phu nhân hai mắt đẫm lệ, tóc bạc tiêu điều, lúc này chỉ là một lão nhân nhìn thấy người cháu lưu lạc bên ngoài trở về, không có chút khí khái năm nào vẫy kiếm giang hồ, đồ lục thiên hạ
"Cháu ngoan…những trẻ con khác ở cái tuổi đó, vẫn đều còn dưới sự bảo hộ của cha mẹ làm nũng mà lớn lên. Cháu của ta 7 tuổi tang cha, 8 tuổi mẹ lại rời đi. Tuy là vẫn còn trên cõi đời nhưng lại giống như phụ mẫu song song từ trần…" nghĩ đến đây, trong lòng bà đau đớn tựa như dao cắt.
"Mẹ … Mạc Tà hôm nay đến, chính là chuyện vui nhất, người tạm thời thả lỏng tâm tình, vẫn là thân thể làm trọng" Đông Phương Vấn Tình tiến tới khuyên giải.
"Hừ, ngươi bớt chuyện không đâu đi! Cháu ngoại ta tới, ta tự nhiên là phải cẩn thận xem xét… Lớn lên bên cạnh lão hóa Quân Chiến Thiên, còn có thể không chịu đau khổ ư, lão già kia tính khí tàn bạo, không đánh thì mắng, nào có thể dạy dỗ tốt cháu của ta… Cháu của ta mấy năm nay, tất nhiên là chịu nhiều khổ cực, nếu không phải có huyết mạch Đông Phương thế gia, chỉ sợ sớm bị lão già gian ngoan kia làm cho lầm đường lạc lối"
Có thể nhìn ra, lão phu nhân đối với Quân lão gia tử oán niệm thâm sâu, mở miệng là lão hóa, ngậm miệng là lão già; về sau nói xong có chút vui mừng, may mắn có huyết mạch Đông Phương thế gia ta, bằng không đứa nhỏ này đã sớm đọa lạc mất rồi…
Mấy năm trước nghe thấy sự tích Quân Mạc Tà quần là áo lụa, lão phu nhân tức giận cơ hồ muốn xuất sơn tìm Quân Chiến Thiên tính sổ…
Trong lòng lão nhân gia, cháu mình tự nhiên là tốt, còn như trở thành bất hảo, cũng là Quân Chiến Thiên không hoàn thành trách nhiệm dạy dỗ …lão hóa kia, tựu như một đầu gỗ, nào có dạy dỗ trẻ con. Quân Mạc Tà nghe thấy vậy không biết nên khóc hay cười
Một lúc lâu sau, Lão phu nhân rốt cục cũng thu lại tâm tình, tiếp nhận khăn tay từ trong tay một phu nhân phía sau lau nước mắt, lúc này mới nhìn Mai Tuyết Yên, trên mặt nở hoa,miệng lại hỏi Quân Mạc Tà: "Mạc Tà, nha đầu kia chính là cháu dâu của ta? Lớn lên thật sự xinh đẹp, đến đây…nha đầu, xoay người cho bà ngoại nhìn nào …."