"Tên của bài thơ này gọi là, nếu như…. "
Quân Mạc Tà hắng giọng rồi nói, khóe miệng khẽ hiện lên nụ cười xấu xa, để mọi người cảm thấy hứng thú rồi mắt bắt đầu dồn khí vào đan điền, dùng giọng điệu truyền cảm ngâm thơ
"A… Nếu như ta là lúa, thì nàng là buổi trưa; nếu như ta là cái cung, thì nàng là con đại điêu; nếu như ta là Thanh Minh, vậy nàng chính là Hà Đồ; Nếu như ta là Kiếm Tiên thì nàng chính là hiệp khách… Nếu như… à, tất cả tâm trí của ta… đều ở trong đó"
Âm thanh trong trẻo hùng hậu ở trong rừng rậm chậm rãi truyền ra ngoài. Vì vậy vang vọng cả sơn cốc "Lúa … Buổi trưa … Lúa … Buổi trưa…"
Ngâm xong, Quân Mạc Tà tha thiết nhìn Mai Tuyết Yên, chân tình nói
"Tuyết Yên, đây là tâm ý của ta, thể hiện chân tình của ta đối với nàng, cũng là khát vọng của ta đối với nàng …Mối chân tình này có thể so sánh với núi cao, tình yêu này thâm sâu như biển, nàng …theo ta đi"
Mai Tuyết Yên cau mày, cúi đầu nhớ tới những câu thơ này, càng nghĩ càng không hiểu, cuối cùng khiêm nhường hỏi "Những câu thơ này rốt cuộc là có ý gì?"
"Nàng chỉ cần biết những câu thơ này là của ta. Là mong muốn, tâm ý của của ta đối với nàng, chỉ có vầng mặt trời ở trên bầu trời kia mới có thể hiểu được!" Quân Mạc Tà nghiêm túc nói.
Trên mặt Mai Tuyết Yên thoáng hiện lên sự cảm động, nhưng vẫn còn suy nghĩ trong lòng. Bài thơ này thể hiện tình cảm sâu đậm, nhưng trình độ văn học lại quá binh thường.
Nàng là người như vậy, nếu như có cái gì không hiểu sẽ chăm chú suy nghĩ. Nhưng lần này nàng hoàn toàn không hiểu, cúi đầu thì thào không thôi…
Một lúc lâu sau, đang muốn hỏi Mạc Quân Tà thì một thanh âm từ rất xa đột nhiên vang lên "Người nào huyên náo ở chỗ này?"
Cùng với âm thanh này, một người giống như lưu tinh bay tới, rơi xuống trước mặt hai người. Vừa nhìn thấy Quân Mạc Tà lập lức vui mừng kêu lên "Mạc Tà, tiểu tử đã tới rồi. Mấy ngày nay ta một mực chờ cháu, cảm thấy thời gian thật là dài…"
Người vừa mới tới chính là Đông Phương Vấn Đao. Quân Mạc Tà chính là cháu….
Đông Phương Vấn Đao lập tức nhìn thấy Mai Tuyết Yên, ánh mắt như muốn hỏi "Vị này là…"
Nhưng trong lòng thì âm thầm tán dương: "Cháu ngoại thật sự có bản lãnh, lại tìm được một cô gái xinh đẹp như vậy…"
" Đây là vợ của cháu ngoại ngài" Quân Mạc Tà vội vàng giới thiệu.
Đông Phương tam gia tức thời luống cuống, sờ trái sờ phải ở trên người một lúc lâu. Đông Phương Vấn Đao vẻ mặt xấu hổ nói "Cháu không nói sớm, làm ta tới đây không đem theo lễ vật ra mắt"
Mai Tuyết Yên thấy thật xấu hổ khi đi theo Quân Mạc Tà. Dọc đường đi, chỉ cần là biết có quan hệ, Quân Mạc Tà sẽ giới thiệu nào là đây là lão bà của ta, đây là vợ ta, đây là bà xã ta…
Mặc dù cố ý giới thiệu như vậy nhưng Mai Tuyết Yên vẫn không lên tiếng được bởi vì những người này đều có quan hệ tôn kính hoặc là thân cận với Quân Mạc Tà. Nhưng mọi người đều là tiểu bối của mình …. Thật là vô cùng khó chịu.