Nếu như là Tử Kinh Hồng biết chính mình vắt óc mới nghĩ ra được cái tự nhận là "Không sơ hở tý nào, ổn thỏa nhất hữu hiệu nhất" rốt cục lai thành ra dịp đề cao thực lực đối thủ, thật không biết sẽ buồn bực tới trình độ nào.
Mà Mai Tuyết Yên hiện tại không yên lòng duy nhất chính là: Quân Mạc Tà dẫn dụ Câu Bất Hoàn ghê tởm đi thì đã làm gì rồi?
Mai Tuyết Yên bên này chiến ý sục sôi ngất trời, nhưng Quân Mạc Tà bên kia đã kêt thúc trận chiến rồi.
Câu Bất Hoàn nhiều nhất cũng chỉ là thực lực Chí Tôn, lấy thực lực trước mắt của Quân đại thiếu gia, hắn làm sao cần phải bỏ đi!
Bên kia, Quân Mạc Tà mặt lạnh đem trường kiếm đặt trên cổ Câu Bất Hoàn, lạnh lùng nhìn vị Chí Tôn cao thủ nhếch nhác mà quát: "Mau quỳ xuống! Đồ hỗn xược này!"
Câu Bất Hoàn hai mắt giận dữ, phun ra một ngụm nước bọt "Ngươi mới là đồ hỗn xược. Muốn giết cứ giết, bắt ta quỳ trước ngươi? Ngươi nằm mơ!"
"Người cứng đầu nhỉ! Ta muốn ngươi quỳ!" Quân Mạc Tà cười tàn khốc bịch bịch đạp hai cước. Câu Bất Hoàn hét thảm một tiếng, hai đầu gối bị Quân Mạc Tà đá dập nát, lập tức hai chân quỵ xuống đất, đau đến mức hai mắt trắng dã mất hết chiến ý, muốn hôn mê bất tỉnh.
Quân Mạc Tà lập tức vận chuyển một đạo tinh lực khống chế đầu óc hắn tỉnh táo, không cho hắn ngất đi. Để hắn phải nhận lấy cái đau đớn vô cùng thống khổ muốn bất tỉnh cũng không được
Lúc trước hai người một đuổi một chạy đến đây. Dưới thủ đoạn biến hóa vô cùng của Quân đại thiếu gia, trong chốc lát Câu Bất Hoàn đã rơi sâu vào trong hố đất, bị tảng băng tuyết lớn bao trùm. Một lúc bị băng lạnh làm đông cứng người, một lúc lại bị lửa thiêu nóng rực, cả người khó chịu.... khổ đến mức không thể tả. Quân Mạc Tà không tốn chút sức lực nào, dễ dàng nắm đầu của tên ô quy này lôi lên
"Câu Bất Hoàn, ngươi rất thích ăn thịt người phải không?"
Đây chính là chỗ khúc mắc trong lòng Quân Mạc Tà! Con mẹ nó chứ, con ch* đ* này lại muốn ăn thịt tiểu Tuyết Yên của ta, thật sự là gan chó quá lớn mà... Nếu ta không hành hạ tới chết thằng khốn này, làm sao mà hả giận trong lòng được! Câu nói kia của Câu Bất Hoàn đã làm trong đầu Quân Mạc Tà tràn ngập ý tưởng hành hạ hắn tới chết mới thôi!
Lúc này, Quân Mạc Tà đã quyết định: Thằng khốn này, không chỉ giết đơn giản mà thôi! Phải hành hạ hắn tới chết! Hắn phải chết thật thảm!
"Đúng vậy thì sao? Quân Mạc Tà, lão tử nói cho ngươi biết, không những lão tử muốn ăn thịt của ngươi, ta còn muốn ăn cả thịt người thân của ngươi, ngươi chờ lão tử đi, lão tử còn muốn ăn thịt cà nhà Quân gia của ngươi!"
Câu Bất Hoàn lúc này đau đến mức trên mặt hiện lên một mảng vàng như nghệ, mồ hôi rơi xuống đầm đìa, nhưng vẫn là chống chế cũng không r*n r* một tiếng. Huyền lực uyên thâm của hắn đã bị Quân Mạc Tà chế trụ, ngay cả tự bạo cũng không thể. Hắn cũng sớm đã bị Quân Mạc Tà đánh cho mất nửa hàm răng, tuy không làm hắn đau nhức, không ảnh hưởng đến nói chuyện nhưng muốn cắn lưỡi tự sát vốn là điều không thể …Xem hắn muốn nói láo như thế nào?