Tử Kinh Hồng tức giận hét lớn một tiếng "Giết! Mọi người động thủ, xông lên đánh chết"
Tử Kinh Hồng vỡ lẽ, lão rốt cục hiểu được, nếu tiếp tục đấu võ mồm, mình tuyệt đối là nói không lại thằng nhãi này. Thậm chí còn có thể bị hắn làm tức chết tươi, nếu là quả thật bị hắn chọc tức bể bụng mà chết đi, vậy cũng liền rất oan uổng sao.
Theo một tiếng hiệu lệnh của Tử Kinh Hồng, Mộng Huyễn Huyết Hải ba mươi người, Chí Tôn Kim Thành mười ba người, đồng thời đánh tới!
Nhân vật đầu não Chí Tôn Kim Thành Tiếu Vị Thành trừ bỏ duy nhất một câu lời dạo đầu, sau đó thủy chung đều không có nói một câu nào, ngay cả là thời điểm tất cả mọi người ở cười to, hắn vẫn là hung hăng nhìn chằm chằm Mai Tuyết Yên, trong mắt tràn đầy cừu hận!
Cũng là bởi vì nàng, chính vì nữ nhân như nàng mà làm cho mười lăm người lão huynh đệ vô thanh vô tức chết đi! Còn có thêm hai vị huynh đệ là trực tiếp bị Mai Tuyết Yên phân thây mà chết!
Càng bởi vì lúc ấy lão nhát gan mà không dám ứng chiến, trơ mắt nhìn lên nàng cùng nàng nhân tình nghênh ngang rời đi!
Đây là nỗi sỉ nhục lớn nhất cả đời Tiếu Vị Thành!
Vô cùng nhục nhã! Khó có thể tẩy đi nỗi nhục nhã vô cùng này!
Nếu như không thể đem Mai Tuyết Yên g**t ch*t, điều sỉ nhục này đều trở thành tâm ma Tiếu Vị Thành, quấy nhiễu cả đời!
Điểm này, Tiếu Vị Thành rất rõ ràng, cũng rất minh bạch!
Cho nên, lão một mực không nói gì, một mực ở tích tụ công lực, chuẩn bị tùy thời tố xuất Lôi Đình Nhất Kích!
Đánh chết yêu nữ!
Vòng vây đã muốn hình thành, Mai Tuyết Yên ngay cả chắp cánh cũng khó thoát thân! Giờ phút này trước hết giết Mai Tuyết Yên, sau đó sẽ tới Sát thủ Chí tôn Sở Khấp Hồn. Không biết tên chết toi đó đã bị giết chưa?
Từ khi chính mình truyền ra tin tức, đến nay thời gian không sai biệt lắm đã được nửa tháng. Bên ngoài truyền đến tin tức, nói là đã từng cùng Sở Khấp Hồn giao thủ vài lần, nhưng đều bị hắn đào tẩu,
Điều này không khỏi làm Tiếu Vị Thành tức giận rồi lại là tràn đầy kỳ vọng!
Kỳ vọng Sở Khấp Hồn tốt nhất có thể sống được lâu dài một chút, nếu là do chính mình tự tay tống hắn ra đi, thì đó chính là sự tình thưởng tâm duyệt mục (cảnh đẹp ý vui) nhất của bản thân!
"Quân Mạc Tà! Tên tiểu tạp chủng ngươi! Tên vương bát đản trời đánh! Ngươi vừa rồi chửi bới mà lão tử có thể thích sao? Bây giờ còn không mau nạp mạng cho lão tử!"
Câu Bất Hoàn gầm lên giận dữ như sấm, thần tình dữ tợn đánh về phía Quân Mạc Tà, hắn hiện tại đối với Quân Mạc Tà hận thấu xương! Cho dù là biết rõ Quân Mạc Tà phía sau có một vị đại cao thủ sư phó mình tuyệt đối không thể trêu vào, nhưng Câu Bất Hoàn cũng đã liều lĩnh!
Tiểu tử này không thể không giết!
Bởi vì hắn đã đem tôn nghiêm của mình dẫm đạp dưới lòng bàn chân, vô tình giày xéo! Làm cho mình đã trở thành chuyện cười lớn nhất tam đại Thánh Địa!
Nhiều năm tích luỹ thanh danh, bây giờ bị hủy hoại trong chốc lát!
Nhưng kỳ thật chuyện này nói đến cùng chính là lão cũng kỳ quái.
Nếu lão không nói ra câu nói muốn ăn thịt" Mai Tuyết Yên. Quân Mạc Tà cũng sẽ không tróc lộng được hắn ác độc như thế [DG: để tróc lộng cảm giác nặng nè hơn dịch thành "trêu cợt"]! Truy cứu nguyên nhân, chỉ có thể trách hắn gây tội thì phải chịu tội, trách ngươi được sao?!