Cho dù là muốn mạng của lão tử, vậy thì cũng nên làm cho ta minh bạch rốt cuộc là vì sao chứ? Cứ như vậy mơ hồ bị người ta bám lấy, sau đó lại bị đuổi giết liên miên, mỗi ngày lại có vài lần hết hồn... Làm hại lão tử rời vào đường cùng thế này, trời thì gió tuyết bão bùng còn phải trốn vào nơi thâm sơn vắng vẻ, đã thế lại còn gặp cả một lũ như vậy... Ta là thằng dễ bắt nạt sao!
Ta con mẹ nó rốt cuộc là trêu trọc vào ai... Ở đây không chỉ có người của Chí Tôn Kim Thành, ngay cả Mộng Huyễn Huyết Hải cũng có... Hơn nữa lại nhiều như vậy? Ít nhất cũng có hơn 40 người, còn cái kia thì sao? A... Tên dẫn đầu kia hẳn là Tử Kinh Hồng??
Lúc này, trong lòng Bạch Y nhân điên cuồng chửi rủa: ***! Thật là coi trọng mình quá rồi! Một lần mà phái đi những hơn 40 người, đã thế thằng gà nhất cũng ở mức cao thủ chí tôn, bên trong còn đầy rẫy cao thủ Chí tôn Thượng hạng.
Lão tử cho dù có là sát thủ Chí tôn đi nữa thì cũng không chịu nổi nhiều người như vậy đâu, cái khỉ gió gì đây??? Những cao thủ này chẳng lẽ ở trong 3 đại thánh địa cũng chỉ là rơm rác thôi sao? Tùy tiện vung vãi ra bên ngoài thế này...
Lão tử một mạch chạy trốn, tính sơ sơ cũng phải gặp tầm trăm thằng... Nếu không phải gần đây lão tử mới đột phá, hơn nữa công phu chạy trối chết cũng có chút thành thạo thì có lẽ bây giờ đang nằm trong lòng đất với mấy con giun rồi...
Trong lòng oán giận là thế, nhưng mà trên mặt ko dám biểu lộ chút nào, thậm chí ngay cả thở mạnh một cái cũng không dám. Càng nghĩ càng thấy bực mình, chỉ muốn đánh cho mình vài cái, trong miệng lẩm bẩm
"Sở Khấp Hồn ơi là Sở Khấp Hồn! Mày dù sao cũng coi như là sát thủ số một, nhân vật tai to mặt lớn cũng gặp qua không ít, thế mà vẫn còn giữ cái thói hiếu kỳ của trẻ con thế này..."
"Người ta thì ở chỗ này cười, ở chỗ kia khóc, liên quan cái rắm gì tới mày; mày không phải là muốn lon ton đến trước xem sao? Được rồi, đây cũng được coi là náo nhiệt đấy, người ta nói đến thì dễ mà đi thì khó, chẳng khác nào đem mình cố định ở đây"
Bây giờ nằm trên mặt đất chứ ko phải bay trên trời nhé, chỉ cần hơi động đậy một chút là có thể bị người ở dưới phát hiện ra. Vừa rồi không bị phát hiện là do ở dưới đó mải ăn mừng, lúc này yên tĩnh lại, Linh giác nhạy bén hơn, nhúc nhích một tí thôi là lập tức bị người ta biết ngay... Về phần sau khi bị phát hiện thì...
Hắn chỉ thấy trong miệng đăng đắng: "Còn phải hỏi nữa à? Nhiều cao thủ như vậy bao vây chặn đánh, cho dù bản lĩnh của mình có tăng lên gấp đôi cũng chẳng ăn thua gì, còn không bị người ta nhai thoải mái như nhai dưa muối sao?"
Vị Bạch y nhân này, chính là Huyền Huyền đại lục một vị Oan ức vương số một, à nhầm, phải nói là vua sát thủ, sát thủ Chí tôn Sở Khấp Hồn...
Vị sát thủ Chí tôn này gần đây có thể nói là cực kì xui xẻo, vừa bế quan xong, trên giang hồ không biết lúc nào truyền thuyết về hắn đã lưu truyền khắp nơi, đã thế càng ngày càng hoành tráng!
Trước kia thì đúng là sát thủ Chí tôn đấy, thế nhưng thực ra thì hắn đã giết vị Chí tôn nào đâu? Vậy mà bây giờ giết cao thủ Chí tôn Thượng hạng đấy, hơn nữa còn giết không chỉ một người... Thanh danh lẫy lừng đó nha!