Câu Bất Hoàn nếu không phải tự mình gây ra thì làm sao phải chịu cả loạt đợt công kích. Lão rồ dại này mấy ngày nay bỗng nhiên phải chịu vài trận đòn, tâm tình đúng là đang lúc buồn bực. Ngoài ra còn không biết chính mình rốt cuộc làm sao mà như đắc tội với tất cả mọi người...
Ta, con mẹ nó chứ, ban đầu cũng không muốn ăn thịt người nếu như không phải bị dồn ép đến bước đó sao? Chẳng lẽ lại đành lòng chết đói? Nhưng về sau lại... có cảm giác được là mùi vị thịt người thật sự quá đặc biệt, ăn thật sướng miệng nên mới... Có món ngon thì ai mà không ăn?
Mịa, củ cải rau cỏ mỗi cái có chỗ ngon riêng, còn như khẩu vị cá nhân thì các ngươi quản làm chi...
Quân Mạc Tà thân thể chợt lóe, liền nhanh chân chạy. Vừa chạy vừa giải thích "Ta đây thật sự là không hề chửi... Ta chỉ nói đúng sự thật... Nếu ngươi không tinthì cứ về soi gương... Thật sự rất giống... Ngươi không thấy ta mới vừa rồi còn thiếu chút nữa là đã hạ đ*ng q**n mình để nhìn liệu phía dưới có còn không? Nếu món đồ của ta đột nhiên bất chấp người khác cứ phun bậy phun bạ thì liệu ta còn mặt mũi nào gặp người ta. May mắn là của ta lại không..."
Câu Bất Hoàn điên ruột gào thét ầm ĩ, cơn phẫn nộ dường như không sao nén nối. Mấy sợi tóc xoăn mỏng mảnh lơ thơ trên đầu bay phất phơ. Nếu nói là "Tức sùi bọt mép" thì mặc dù tương đối nhẹ nhàng nhưng về hình tượng lại rất đúng sự thật!
Câu Bất Hoàn liền liều mạng đuổi giết Quân Mạc Tà, rất giống một con Mã hầu lớn; Quân Mạc Tà chật vật bỏ chạy, đột nhiên quay đầu lại, lập tức liền kinh ngạc kêu to lên "Oa nha... Mấy sợi lông trên mặt lại phất phơ rồi, càng giống như.... ngài không thể thấy hình tượng như vậy sao?"
Giờ phút này Câu Bất Hoàn hiển nhiên đã giận điên lên, chỉ cảm thấy mình phải lấy hết hơi sức mà điên cuồng gầm rú. Vừa quát lớn lại liều lĩnh xuất chiêu, song chưởng đan chéo làm một cổ cuồng phong bão táp bắt đầu xoắn tít, khí thế tựa như dời non lấp biển bay thẳng tới Quân Mạc Tà! Quân Mạc Tà làm như kinh hoảng quát to một tiếng, thân thể chợt lóe rồi đột nhiên không thấy đâu.
Câu Bất Hoàn đỏ mắt điên cuồng oanh kích, không hổ là cao thủ trình độ Chí Tôn quét một vùng tuyết lớn chung quanh làm ngay cả bông tuyết lẫn đất đá đều bắt đầu quay tít. Bông tuyết bay đầy trời, bùn đất văng tán loạn, thanh thế quả là làm cho người ta phải sợ hãi...
Đang lúc này, lão đột nhiên thấy trên đỉnh đầu nhức nhối thì quá sợ hãi, vội vàng nhảy bật về phía trước, quay đầu lại mới phát hiện Quân Mạc Tà đang đứng phía sau lưng mình.
Thấy lão quay đầu lại thì Quân Mạc Tà kêu to một tiếng "Má ơi" rồi xoay người bỏ chạy. Câu Bất Hoàn làm sao mà lại buông tha cho hắn, lão gầm lớn rồi liên tiếp truy theo. Cứ như vậy một người đuổi theo, một người chạy trốn.
Nhưng gần như tức khắc hai người lại đứng đối diện nhau.
Quân Mạc Tà đột nhiên không hề trốn nữa mà thay vào đó lại tiến lên. Chỉ dậm chân một cái thì trong nháy mắt đã lại đi tới đứng trước mặt Câu Bất Hoàn. Lần này Câu Bất Hoàn đang toàn lực vọt tới để đuổi theo nên thân pháp lão nhanh tới cực điểm.
Nhưng thấy Quân Mạc Tà đột nhiên hiện ra trước mặt mình thì không khỏi bị dọa cho nhảy dựng. Suýt nữa thốt lên tiêng hô kích động, nhưng rồi chợt thấy vui mừng thầm nghĩ đây chính là tiểu tử ngươi muốn chết, lão bèn chập song chưởng cười dữ tợn nện xuống.