Biên Tập: Maison
"Tiếu Vị Thành! Lại là ngươi! Quả nhiên là ngươi, tên gian tặc bất tử!" Ánh mắt Mai Tuyết Yên chợt lóe, trên mặt thoáng hiện một làn sương mờ, lạnh lùng nói: "Tiếu tông chủ lần này lại động can qua, xem ra ngươi đối với Mai mỗ ta là tình thế bắt buộc sao? Không biết ngươi định thương lượng chia của sau khi đánh xong như thế nào đây?"
Sắc mặt Tiếu Vị Thành sa sầm thản nhiên nói: "Mai tôn giả nhìn nhầm rồi, ngày hội hôm nay, Chí Tôn Kim Thành ta chính là được mời mà đến, người chủ sự nơi đây cũng không phải là ta mà là một người khác hoàn toàn!"
Tử Kinh Hồng tao nhã cười cười, tiến lên nhẹ nhàng hai bước, lại cười nói: "Mai tôn giả lại có hiểu lầm gì đây? Tam thánh nhất hung muôn đời nay cùng nổi tiếng như nhau, có lẽ giờ không phải chiến hữu, nhưng đã từng là chiến hữu."
"Cống hiến của Thiên Phạt nhất mạch với Đoạt Thiên chi chiến rõ như ban ngày, chúng ta đối với Mai Tôn giả chỉ có tôn kính, cũng không có chuyện gì nghiêm trọng. Lần này đến chẳng qua là luận bàn cùng tôn giả đại nhân, tăng thêm chút tài nghệ, chuẩn bị cho Đoạt Thiên chi chiến không lâu sau. Cũng không cần phải giương cung bạt kiếm làm gì."
"Tử Kinh Hồng, bản tôn trước đây khinh thường ngươi, nhưng ngươi nói những lời này mặt không đổi sắc! Bản tôn chỉ có một chữ phục!" Mai Tuyết Yên thanh nhã cười. Nàng từng gặp qua da mặt dày, nhưng mặt dày bịa đặt nhưng có thể nói đường hoàng, đúng mực, làm cho nàng được mở rộng tầm mắt.
"Mai tôn giả cũng hơi quá lời! Tử mỗ muốn đối phó ngươi cũng có rất nhiều lựa chọn tại sao lại chọn một chỗ tầm thường này?"
Tử Kinh Hồng hừ một tiếng rồi nói "Thiên Quan Lĩnh... Ha ha, nơi đó há lại không phải là địa điểm tốt nhất để mai phục? Phía trên còn cóba nghìn cận vệ cùng gia quyến của bọn họ. Nếu động thủ ở nơi này, Mai tôn giả tất nhiên có nhiều cố kỵ. Thật là một cơ hội cực tốt của chúng ta! Nhưng Tử mỗ lại buông tay, không xuống tay ở Thiên Quan Lĩnh. Tử mỗ ta tự cảm thấy đối với Mai tôn giả ngươi đã hết lòng hết sức!"
Quân Mạc Tà đạp từng bước chân tiến tới, lạnh lùng nói: "Tử Kinh Hồng, các ngươi không lựa chọn xuống tay ở Thiên Quan lĩnh, Quân Mạc Tà ta trong lòng cũng có vài phần phần cảm kích. Mặc dù tàn sát người trước mộ là nhân gian tối kỵ. Nhưng ta cũng muốn nói vài lời cảm ơn với mi"
"Có điều là Tử Kinh Hồng, có một việc ngươi cần rõ ràng, mặc kệ mi chặn đánh ở địa phương nào, nhưng đối thủ thì không có bất kỳ thay đổi nào! Ngươi không xuống tay ở Thiên Quan Lĩnh, chỉ có thể nói rằng lương tâm ngươi vẫn chưa biến mất. Nhưng cũng không thể nói rằng ngươi hôm nay sẽ hạ thủ lưu tình!"
Hắn cười lành lạnh nói "Tử Kinh Hồng, ngươi tự giấu giếm người đời nhưng các ngươi có tự vấn lòng, cho dù lần này là thử, thì các ngươi sẽ hạ thủ lưu tình sao? Mọi người cũng đã sớm xé rách da mặt, cần gì chơi trò đóng kịch này. Phơi bày hết thảy đi!"