Hết thảy so với người thật thì giống nhau như đúc.
Nhưng nhìn kỹ lại, trong gian chính giữa có một pho tượng khắc bằng Bạch Ngọc, trông rất sống động, từng chi tiết nhỏ có thể thấy được. Ngay cả vết nhăn trên áo bào của pho tượng cũng được điêu khắc tinh tế tỉ mỉ, thậm chí cả nếp nhăn trên da tay da mặt cũng rất là sống động!
Có thể thấy được năm đó người điêu khắc tượng ngọc này đã tiêu phí bao nhiêu tâm trí, sức lực và không ít cố gắng!
Pho tượng này chỉ cần nhìn qua, quả thực thật giống như có linh hồn bình thường vậy...
Ở phía sau tượng, bên trái có tám chữ to "Cổ vãng kim lai vô hối anh hùng" < từ xưa đến nay anh hùng Vô Hối>
Phía bên phải cũng có tám chữ to " thiên thổ địa hạ duy quân độc tôn!"
Ở phía trên pho tượng có một tấm biển có khắc 4 chữ to: "hào lệnh trầm phù!" < hiệu lệnh chìm nổi! - ai convert mà hay thía?>
Bạch Y Quân Soái, Quân Vô Hối!
"Quả thực rất uy phong..." Mai Tuyết Yên không kìm nén được ánh mắt tôn sùng, mến mộ khi nhìn thấy pho tượng Quân Vô Hối, thấp giọng nói: "Mạc Tà... Chàng cùng phụ thân bộ dạng đúng là giống nhau như đúc, nửa điểm không sai biệt..."
"Sao lại là cha ta? Ông ấy cũng là phụ thân nàng!" Quân Mạc Tà nhìn thật lâu, bỗng xuất thần nhìn lên, trầm thấp nói: "Tuyết Yên, lại đây quỳ xuống hướng tới phụ thân vái người mấy vái đi. Suốt đời này, nàng sẽ mãi làm con dâu của Quân gia, làm thế nào đi chăng nữa cũng chạy không thoát đâu. Vừa có con trai vừa có con dâu đồng thời hầu hạ, phụ thân đại nhân biết vậy sẽ hết sức cao hứng đây"..
Mai Tuyết Yên đỏ mặt, cười e thẹn, xấu hổ khẽ nói một tiếng: "Vâng", cùng Quân Mạc Tà, cung kính quỳ xuống.
Quân Mạc Tà cung kính đốt ba nén nhang, yên lặng thì thầm: "Cha, đã mười năm rồi, hôm nay con mới có thể trở về cùng con dâu đến thăm cha. Con thật bất tài vô dụng, hi vọng lão nhân gia người dưới suối vàng, có thể tha lỗi cho con"
"Đại thù của cha, con chắc chắn sẽ báo! Bất luận là Phong Tuyết Ngân Thành hay là Thiên Hương đế quốc, phàm là kẻ làm thương tổn đến người, đều nhất định phải trả giá đắt nhất thế gian... Chính là Quân Mạc Tà con trai của người xin thề! Cha có linh thiêng xin chứng kiến! Trời đất đều có thể chứng kiến!".
Lời thề theo hồi chuông ngân thấm sâu vào lòng đất!
Giờ phút này trong lòng Quân Mạc Tà nghiêm túc khác thường chậm rãi dập đầu xuống đất.
Bất luận kiếp trước hay kiếp này hắn đều cuồng ngạo cương quyết, nhưng đối với vị Bạch Y Quân Soái Quân Vô Hối, cũng tự đáy lòng kính trọng, hơn nữa linh hồn dung hợp, giờ khắc này, Quân Mạc Tà rành mạch cảm nhận được, Quân Vô Hối chính là cha của mình!
Đi vào cái thế giới này, đầu gối của hắn chưa bao giờ quỳ trước một ai, nhưng thời khắc này, cũng cam tâm tình nguyện! Vị anh hùng như thế, coi như không phải phụ thân, nhưng cũng đáng được chính mình thật tình cúi đầu!
Huống chi, phương diện này thủy chung có một thứ khó có thể dứt bỏ được: huyết nhục thân tình! Linh hồn của chính mình mặc dù là đến từ thế giới khác, nhưng với tấm thân thể này, cũng hiểu rõ Quân Vô Hối chính là ruột thịt cốt nhục!
Người có luân hồi chuyển sang kiếp khác, chính mình nhiều nhất cũng chẳng qua là đúng dịp mang theo trí nhớ chuyển sang kiếp khác mà thôi, nếu như không mang theo trí nhớ, chẳng lẽ trong lòng sẽ còn kháng cự sao? Đó là chuyện bất khả tư nghị - không phải bàn cãi!