"Đúng là như thế, đừng để cho đại soái phải sốt ruột, Vương Mãnh đại ca phải chiếu cố Tam công tử cùng Thiếu phu nhân thật tốt, nhanh lên một chút, nếu không, đại soái tức giận, các huynh đệ chúng ta ăn đòn tập thể đó...."
Mọi người ồn ào một trận. Lúc đó mới tản ra hai bên, tự động tạo ra hai hàng ngũ chỉnh tề, đưa mắt nhìn Quân Mạc Tà cùng Mai Tuyết Yên chậm rãi đi qua ở giữa. Tất cả đều hân hoan vui mừng biết bao như ngắm con cháu mình.
Quân Mạc Tà chào hỏi liên tục dọc đường đi, khi đã ra khá xa, quay đầu lại nhìn, gần trăm quân tướng vẫn đang nhìn theo bóng lưng của mình, không hề nhúc nhích. Giống như nhìn thấy được người mà họ sùng bái những năm qua... Bạch Y Nguyên Soái.
Trong lòng Quân Mạc Tà lại là đau xót, hít một hơi thật sâu, ngăn lại dòng cảm xúc ưu tư, nhưng mũi sụt sịt, nước mắt thiếu chút nữa nhỏ xuống.
Vương Mãnh đi bên cạnh hắn, thần tình cao hứng, giống như lập được công lớn. Dọc đường giới thiệu cho Quân Mạc Tà mỗi gốc cây ngọn cỏ, sự cao hứng tựa hồ làm run rẩy vết đao trên mặt.
"Tam công tử, người xem nơi này đi, khi trước đại soái lĩnh quân tới Thiên Quan Lĩnh, đây là nơi xuống ngựa lần đầu tiên. Nơi này còn có mấy tảng đá, lúc ấy đại soái đứng trên tảng đá lớn nhất, quay đầu lại nhìn đội ngũ hùng tráng một cách tiêu sái. khi đó, ta vẫn chỉ là một tiểu cận vệ của đại soái, vừa lúc ấy được đi theo bên người đại soái, ta nghe thấy rất rõ ràng, đến nay vẫn nhớ rõ, đại soái lúc ấy nói một câu, ngài nói:" Nơi này, là một vị trí hạ trại thật tốt""
Vương Mãnh nói đến câu nói sau cùng, âm thanh trở nên trầm ổn, tựa hồ như bắt chước khẩu khí trầm hùng của Quân Vô Hối năm đó, biểu tình trên mặt trở nên hết sức nghiêm túc.
Quân Mạc Tà theo lời hắn nhìn lại, chỉ thấy một tảng đá lớn nằm đó, ngay ngắn, quanh thân rất nhiều góc cạnh, có nơi còn tròn trịa... Chắc là mười năm này, cận vệ quân mỗi ngày đều chà lau, không biết lúc nào tảng đá vô tri vô giác này đã được mài đến như thế.
"Năm đó đến nơi đây, đại soái tựa hồ có tâm sự nặng nề. Khối thạch bích kia, đại soái từng đứng khá lâu, khuôn mặt trầm trọng, không nói một lời. Thật lâu sau,làm một bài thơ, các huynh đệ sau đó đã khắc trên thạch bích"
Vương Mãnh đã đỏ cả mắt nói:
"Họ Vương ta là người thô kệch, tuy không hiểu bài thơ kia rốt cuộc là có ý gì, nhưng mỗi lần đi qua nơi này, đều đọc lại một lượt"
Quân Mạc Tà chậm rãi bước, đi về phía thạch bích, chỉ thấy mặt trên quả nhiên có khắc bốn dòng, chữ viết giống như đúc chữ dưới chân núi.
"Phong yên túng hoành đại kỳ khai
Vạn mã thiên quân cổn cổn lai;
Hà thì sa tràng đao binh am,
Tòng thử nam nhi bất tiết ai!"
Dịch:
"Khói lửa tung hoành đại kỳ khai
Vạn mã thiên quân cuồn cuộn lai
Binh đao sa trường định kết cục
Nam nhi không nén lệ bi ai."
(DG: hic, thơ ta chỉ đến thế thôi, bác nào dịch hay hơn cứ chém nhé)
*
"Nguyên lai phụ thân....người từ lâu đã chán ghét cảnh sát phạt.." Quân Mạc Tà lẳng lặng nhìn, không khỏi nhớ lại chuyện xưa thời trai trẻ của Quân Vô Hối cha hắn được Tam thúc Quân Vô kể lại.