Tử Kinh Hồng khó khăn mới khôi phục lại ánh mắt, chợt cảm thấy hỏa khí lại bốc lên như bài sơn đảo hải, cố gắng lắm mới không có nhổ ra, nói "Sau đó…"
Hơi thở của các cường giả khác cũng có chút không tự chủ được, một số thì nói chuyện cũng có chút cà lăm, đồi ngực lúc lên lúc xuống, nhìn qua thấy có chút kịch liệt…
"Sau đó thuộc hạ lại một đường, chú mục tìm kiếm, lại phát hiện ra ở trong rừng có một vết kiếm khí mạnh mẽ, mở ra một con đường lớn. Các cây đại thụ ở đây hầu hết đều bị đoạn tận gốc, chỉnh tề ngã sang 2 bên, thậm chí cả rộng hẹp cũng đều nhất mực giống nhau, kiếm này thật là kinh thiên động địa, kinh động quỷ thần. Thuộc hạ chưa thấy ai có được kiếm khí đến trình độ này" Câu Bất Hoàn trên mắt có chút kinh nghi
Tử Kinh Hồng cùng Tiếu Vị Thành đều nhìn nhau, đều cố gắng đoán ý nghĩ đối phương bằng ánh mắt: Thiên Phạt Phạt Thiên Kiếm
"Theo thuộc hạ phán đoán, kẻ nọ hẳn là do truy giết một người nào đó mới xuất ra kiếm khí bậc này. Ở phía trước đó còn có một vách núi thẳng đứng, thuộc hạ đã tới đó điều tra, mặt đất bên dưới giống như bùn, rõ ràng là đã từng có một trận lở núi, hơn nữa là xảy ra chưa lâu, rất có thể là sau khi đại chiến kia xảy ra một thời gian. Kiếm khí kinh người kia kéo dài đến đây rồi dừng lại, theo thuộc hạ đoán, núi lở cũng là do kiếm này. Bất quá, quy mô núi lở này rất lớn, thuộc hạ thực sự không dám xác định, chỉ là lấy lí lẽ để suy đoán"
Mặt hắn lại trầm tư: "Thuộc hạ vốn tưởng rằng có thể sẽ có thi thể, liền dụng sức đào lên xem xét, phía dưới lại không có một thi thể nào, chỉ có một vết máu lớn, cho nên thuộc hạ lớn mật phỏng đoán, hoặc là chính là Độn Thế Tiên Cung sau khi đại chiến đã thu thi thể của mình về. Hoặc là chính Độn Thế Tiên Cung toàn quân bị diệt, địch nhân sử dụng một loại phương pháp kì quái nào đó, đem hủy thi diệt tích, mà theo hiện trường phán đoán thì khả năng thứ 2 là lớn hơn."
Hắn dựa vào khả năng phán đoán của mình, mặc dù không trúng nhưng cũng không sai bao nhiêu, quan sát từng điểm nhỏ, phân tích rất rõ ràng, quả nhiên rất giỏi về trinh sát.
"Còn nữa không?" Tử Kinh Hồng sắc mặt trầm trọng, một bên Tiếu Vị Thành ánh mắt cũng âm trầm, thậm chí mang theo một ít khủng hoảng…
"Không, không có…" Câu Bất Hoàn bị ngữ khí của Tử Kinh Hồng làm cho hoảng sợ, lắp bắp đáp. Mình đã điều tra rõ ràng đến như thế, còn có chỗ nào chưa điều tra? Nếu người khác điều tra, sợ rằng không được một phần như vậy, tại sao lão dường như còn chưa hài lòng?
Chỉ là hắn vừa mới bị một trận đòn, nên cũng không dám lên tiếng nữa.