Phía sau trống không, căn bản không có bóng dáng của Quân Mạc Tà, ánh mắt Trữ Vô Tình chậm rãi quét tới quét lui không ngừng, đột nhiên nhảy ra ngoài, thoát khỏi khu vực núi lở, vừa rồi một trận đá rơi đột ngột, nặng hơn cả vạn tấn rớt thẳng vào đầu, mặt dù thực lực Trữ Vô Tình đã đột phá nhưng cũng làm hắn bị thương không nhẹ, nếu lại bị thêm một lần nữa thì hắn thực sự nuốt không trôi. Trữ Vô Tình nhân thời cơ này mà lập tức thoát khỏi hiểm địa này! Phía trước mặt hắn đã là rừng cây!
Thân hình Trữ Vô Tình chậm rãi rơi xuống, hai chân vừa chạm đất, đang đảo mắt quan sát xung quanh thì đột nhiên đất dưới chân mềm nhũn, chẳng biết từ lúc nào, trên mặt đất đã xuất hiện một cái hố thật to, Trữ Vô Tình bị bất ngờ, không kịp đề phòng nên toàn thân đều rơi xuống. Tuy nhiên, hắn lập tức nhanh trí phản ứng, đề khí mãnh liệt, trên tay phát ra kiếm khí lành lạnh, kiếm khí đột nhiên đánh xuống, hắn định dùng lực phản chấn của kiếm khí mà nâng thân thể bay lên thoát ra ngoài!
Không thể nói ứng biến của Trữ Vô Tình là không cao minh, đáng tiếc thân thể của hắn vừa mới trồi lên, Quân Mạc Tà đã canh sẵn phía trên, trường kiếm trong tay đâm thẳng vào mắt hắn! Trữ Vô Tình rống to, vung song chưởng kiếm khí phản kích, nhưng vừa vung lên thì thân thể mất lực phản chấn, lại rơi xuống huyệt động!
Huyệt động này không hiểu xuất hiện từ bao giờ, lại sâu khoảng bảy tám trượng! Trữ Vô Tình cố giữ vững tinh thần, từ từ rơi xuống, giờ phút này Quân Mạc Tà còn đứng phía trên, mình ẩn thân trong huyệt động này chắc chắn sẽ không bị đánh lén, chỉ chờ chân mình chạm đất là có thể mượn lực phóng ra! Khoảng cách thế này không thể chôn sống Trữ Vô Tình ta! Cho dù ngươi có muốn lấy cát đá lấp ta, ta cũng có thể phóng ra như thường!
Tuy nhiên, ngay trong lúc hắn đang rơi, từ trong vách đất đột nhiên lại xuất hiện một kiếm như tia chớp đâm tới! Chuyện này hoàn toàn ngoài ý liệu của Trữ Vô Tình, hắn vô cùng kinh ngạc, dù đã cật lực né tránh nhưng trên vai vẫn trúng một kiếm, Trữ Vô Tình tức giận rống to, một tay bổ ra thật nhanh, oanh một tiếng, xuất kiếm khí ngay nơi thanh kiếm kia vừa tấn công hắn...
Đột nhiên, lại thêm một kiếm quỷ dị đâm tới, lúc này mục tiêu lại là sau ót! Trữ Vô Tình chỉ mới hô hấp được nửa hơi thở thấy vậy liền sợ hãi, hắn mạnh mẽ dùng toàn bộ công lực còn sót lại, lộn nhào một cái đầu rơi xuống trước, chân giơ lên cao để né kiếm. Dù gì thì chỉ còn cách mặt đất một trượng mà thôi!
Chỉ cần ta có thể đáp xuống, lập tức có thể hồi khí phản kích! Mặc kệ Quân Mạc Tà ngươi giảo hoạt bao nhiêu, hôm nay ta thề sẽ giết ngươi!
Tuy nhiên, Trữ Vô Tình lập tức hoảng hốt, đây là chuyện gì? Mới lúc nãy quan sát, hắn thấy đã sắp chạm mặt đất, nhưng khi lộn người né kiếm, hiện giờ nhìn xuống thì không thấy đáy đâu cả, chỉ có một mảng tối tăm, cuối đầu nhìn xuống chân thì lại thấy đã cách mặt đất không biết bao xa (do lúc này hắn đã lộn đầu rơi xuống trước nên phía chân của hắn mới là mặt đất phía trên)! Cuối cùng là chuyện gì xảy ra?