Khuôn mặt hờ hững của Quân Mạc Tà liền trở nên nghiêm túc, hắn không thể ngờ, trước bờ vực sống chết lại có thể đột phá cực hạn! Nhưng nhờ vào đột phá của Trữ Vô Tình lại giúp cho Quân Mạc Tà có thể hiểu rõ một đạo lý: Kiếm đạo, chính là thế này!
Cực tình cực trí mới có thể đột phá! Đứng trong tử địa mới tạo thành đột phá! Cực thù, cực hận, tạo cực kiếm! Chân chính là nhân kiếm hợp nhấ...t
Thì ra là như vậy! Quân Mạc Tà nhìn không chớp mắt những kiếm nhận phong bạo của Trữ Vô Tình, tay phải liền duỗi ra, một đạo lưu quang xuất hiện trong tay hắn.
Thần kiếm! Viêm Hoàng Chi Huyết! Cảm nhận được kiếm khí cực hạn của Trữ Vô Tình, Viêm Hoàng Chi Huyết nằm trong tay Quân Mạc Tà đột nhiên phát ra âm thanh "keng" một tiếng, tự bay lên không mà dựng thẳng, toàn thân kiếm lưu chuyển quang hoa, phát ra một đạo vô hình kiếm khí sắc bén, tự động đón đánh kiếm khí của Trữ Vô Tình! Thần kiếm có linh hồn, Viêm Hoàng Chi Huyết sau khi trải qua tinh luyện bằng máu huyết của Quân Mạc Tà, lại được tắm trong linh khí khôn cùng của Hồng Quân Tháp, giờ phút này đã có linh tính, mà linh tính này lại càng giống với chủ nhân! Quân Mạc Tà một thời Tà Quân tính tình cuồng vọng, xưa nay tự cho mình là nhất, đứng trên cao mà nhìn xuống thiên hạ chúng sinh, thanh kiếm này củng kế thừa điểm này của hắn, tuy lúc này chỉ mới có một chính linh tính, nhưng bị kiếm khí khác ngay trước mắt nó mà diễu võ dương oai, làm sao nó có thể bỏ qua, nên liền tự thân bay lên nghênh chiến! Chủ nhân là Tà trung quân vương, bản thần kiếm cũng phải là kiếm trung phách giả (chủ nhân là vua tà đạo, thì kiếm cũng là thanh kiếm tốt nhất trong các loại kiếm)! Quân Mạc Tà nhìn thấy chuyện này cũng hoảng sợ, vội vàng chụp kiếm vào tay, Trữ Vô Tình dường như không thấy được dị tượng này, nhìn hắn mà lành lạnh nói:
- Quân Mạc Tà, hai người các ngươi có đảm lượng chiến đấu một trận chiến công bình cùng chúng ta mà kết thúc ân oán sinh tử?
Quân Mạc Tà vẫn đang khiếp sợ, đang tự hỏi kiếm của mình đang xảy ra chuyện gì, nghe xong câu nói này chợt bừng tỉnh:
- Cái gì? Trữ Vô Tình, chuyện như vậy mà ngươi cũng dám nói? Các ngươi có mười tám người, lại muốn "chiến một trận chiến công bình" với hai người chúng ta?
Khuôn mặt Trữ Vô Tình bất động, lạnh lùng nói:
- Ta muốn đối chiến ngay mặt với các ngươi! Nếu ngươi lại dùng loại mưu mẹo ám sát nham hiểm thì không phải là anh hùng hảo hán!
Quân Mạc Tà nghe xong liền cười:
- Các ngươi lấy đông đánh ít, lại còn đi nói người khác mưu mẹo nham hiểm, đây gọi là hành vi của chính nhân quân tử sao? Trong thiên hạ không ngờ còn có loại sự tình này, trước khi giao thủ lại có thể quy định phương thức giao thủ với địch nhân, sau đó cậy mình người đông thế mạnh mà bao vây tấn công, vậy mà còn mặt dày nói "cuộc chiến công bình"... Trữ Vô Tình, người có thể vô sỉ, nhưng không thể vô sỉ tới bậc này nha! Ta vốn cho ngươi vài phần mặt mũi, cho ngươi chút thể diện mà xuống cửu tuyền, cùng đoàn tụ với nhị đệ của mình, nhưng nếu ngươi đã vô sỉ như vậy, cũng đừng trách bản thiếu gia ra tay quá tàn nhẫn! Chỉ tiếc một điều, nếu Trữ Phong Ý dưới hoàng tuyền gặp lại tên đại ca vô sỉ như ngươi, có nhận ngươi làm đại ca hay không còn chưa biết!