: Tiểu Láng
Thậm chí người của Độn Thế Tiên Cung cũng không biết, ba vị Chí Tôn cao thủ này vừa mới bị thân người bị phân thành hai, trong đó một người chính là thân đệ đệ cùng cha khác mẹ với Trữ Vô Tình, Trình Phong Ý! Hai người tuy rằng không cùng họ, nhưng huyết mạch cùng một khối, có huyết thống giống nhau!
Trữ Vô Tình vì huynh đệ này của mình có thể thăng cấp Chí Tôn, sau khi gia nhập Độn Thế Tiên Cung có thể nói là tiêu phí không ít tâm huyết!
Hai người cùng một chỗ cả đời, lại không nghĩ rằng lúc này lại bị một đao lưỡng đoạn, mãi mãi cách xa!
Gần hai trăm năm huyết mạch tình thâm, dưới một đao này liền hóa thành hư vô!
Trữ Vô Tình điên cuồng!
Hắn rống to:
- Quân Mạc Tà! Ta biết là ngươi làm, ngươi đi ra cho ta, có dũng khí thì ra đây cho ta!
Hắn vừa nghĩ cũng biết, lúc trước Quân Mạc Tà thần bí mất tích, tất nhiên là để chuẩn bị một kích này! Mặc dù mình đã ý thức rõ được điểm này, những vẫn bị đối phương thực hiện được!
Giờ phút này, Trữ Vô Tình hối hận không thôi, bi phân không thôi, chỉ cảm thấy trong lòng đau đớn, tức giận muốn điên, tựa hồ muốn phá tan bụng mình, đem lục phủ ngũ tạng của mình toàn bộ móc ra, mới có thể phát tiết được nỗi giận này của chính mình!
- Quân Mạc Tà, tên đê tiện bỉ ổi tiểu tạp chủng! Mau lăn ra cho lão tử! Ngươi mau ra đây! Đồ vương bát đản, tên hỗn trướng! Chỉ biết đánh lén sau lưng! Ngươi là tên súc sinh không có đức hạnh, ngươi sẽ bị thiên lôi đánh, chết không được tử tế!
Trữ Vô Tình điên cuồn gáo lớn, tiếp tục không có chút bình hòa thường ngay, khi hắn hô như vậy, hai cao thủ bị một kiếm kia vẫn đứng vững như cũ, giờ mới lay động trong mắt thần sắc bi ai, sau đó trên mặt đỏ lên.
Một người trong đó tai to mặt chữ điền, dáng người cao lớn, xem ra nếu mà còn trẻ, hắn là một vị mỹ nam tử phong thần tuấn lãng. Người này đúng là Trình Phong Ý, em cùng cha khác mẹ với Trữ Vô Tình.
Trình Phong Ý nhẹ nhàng thở dài một tiếng, chậm rãi quay đầu, nhìn đám đồng liêu ngày xưa, lãnh đạm nói:
- Ta sắp đi rồi…
Trên mặt mọi người đồng thời hiện lên vẻ bi phẫn!
Hẳn thản nhiên nhìn bụng mình, chỗ đó đã không còn phun ra tia máu, nhưng vẫn không ngừng đùn ra máu tươi, òng ọc trào ra, theo áo choàng chảy xuống dưới, dưới chân đã là một bãi máu thật to, hắn ngẩng đầu, thấp giọng, chậm rãi nói:
- Chư vị bảo trọng!
Lúc này hắn mới quay đầu lại nhìn Trữ Vô Tình, Trữ Vô Tình cả cười run rẩy, hắn chìa tay ra, muốn ôm lấy huynh đệ của mình, lại sợ hãi chính mình tùy tiện hành động sẽ làm đoạn tuyệt sinh cơ cuối cùng kia của huynh đệ mình, vì vậy mà không dám sảo động! Bàn tay đến trước người đệ đệ, hoàn toàn không dám làm gì!
Trình Phong Ý nhìn thấy Trữ Vô Tình, đột nhiên khóe miệng hiện ra một nục cười thê thảm, mạnh mẽ dùng chút hơi tàn thong thả nói: