Mai Tuyết Yên nghe được lời của Trữ Vô Tình thì không hỏi cười châm biếm, nói:
- Trữ Vô Tình, biện pháp của ngươi quả thật vô sỉ, quả nhiên là không từ bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Quần chiến, xa luân chiến còn chưa đủ, lại tùy thời chuẩn bị sử dụng ám khí. Độn Thế Tiên Cung, quả nhiên không hổ là danh môn đại phái, thủ đoạn làm việc quả nhiên là quang minh lỗi lạc, ngay cả việc đê tiện bỉ ổi nhất cũng dùng được. Bản tôn bội phục các ngươi sát đất.
Nói xong cả người lắc nhẹ dời đi, nhưng vẫn hoàn toàn không tránh né thế công bao trùm khắp không gian, lại còn thuận vung kiếm chém ra, đem bốn gã cường địch bức ra xa.
Những lời nói này đều làm những người tại đó đỏ mặt tía tai. Khi xưa, trước khi vào Độn Thế Tiên Cung, người nào cũng là cường giả một đời tung hoành giang hồ, tiếu ngạo thiên hạ, độc lai độc vãng. Bây giờ đã vào Độn Thế Tiên Cung, thực lực tăng hơn trước, thân phận càng được tôn vinh, thế nhưng lúc này đối phó với địch nhân phải quần chiến, xa luân chiến, thậm chí còn định dùng đến ám khí, đều cảm thấy mất hết mặt mũi.
Trữ Vô Tình hừ lạnh một tiếng, nói:
- Mai Tôn Giả, không cần phải dấu đầu hở đuôi, ngươi dùng phép khích tướng cũng không có ích lợi gì đâu. Ta lần này vốn là vì muôn dân thiên hạ, tự nhiên muốn giữ lại tấm thân hữu dụng chuẩn bị cho Đoạt Thiên chi chiến ngày sau. Nếu vì sính danh anh hùng, đem tính mạng chôn vùi trong tay ngươi thì đó mới chính là chân chính lãng phí. Vì tương lai đại lục, ta Trữ Vô Tình không thẹn với lương tâm.
- Hay cho câu không thẹn với lương tâm.
Mai Tuyết Yên thét dài một tiếng, đột nhiên cười to nói:
- Không sai, không sai. Quả nhiên là phong phạm của Độn Thế Tiên Cung. Vì câu nói "không thẹn vơi lương tâm" này của ngươi, ta ra tay giết người cũng không thẹn với lương tâm!
Mai Tuyết Yên lời còn chưa dứt liền đem trường kiếm xuất ra, kiếm quang tỏa sáng giống như một đóa hoa Mẫu Đơn mới nở, phát ra tiếng nổ lớn bắn về bốn phía, tiếp đó lại mở ra một vòng, một chùm hoa kiếm lại bay ra, trong tay nàng tuy là trường kiếm nhưng trong mắt người khác lại như là pháo hoa, từng chùm sáng hoa kiếm như vô cùng vô tận liên miên b*n r*, làm cho Hồ Mộng Long huynh đệ bốn người tay không đối địch nhất thời lâm vào khốn cảnh, chật vật không chịu nổi. Trữ Vô Tình dùng lời lẽ vô sĩ không thể nghi ngờ chính là muốn làm cho Mai Tuyết Yên nhức đầu, không muốn sống nữa. Nhưng giờ phút này, huynh đệ Hồ Mộng Long bốn người đều có nỗi khổ không nói nên lời, chỉ toàn lực trốn tránh. Hắn đã tính toán khi nhóm người mình đã quăng kiếm, dùng tay, như vậy Mai Tôn Giả thân phận cao thượng há lại tự hạ giá trị của mình, dùng kiếm đối phó với kẻ tay không tấc sắt. Đây chính là phong độ của cường giả đỉnh cấp. Nếu Mai Tôn Giả thu hồi trường kiếm vậy thì bốn người phe mình cũng có thể xông tới đánh bừa. Chỉ cần đánh trúng một chiêu thì thắng lợi nắm chắc trong tay vì nội phủ sẽ bị chấn động dẫn tới bị thương, ngay cả khi Mai Tôn Giả không bị tổn thương thì cũng tổn hao huyền khí khi đối chưởng, tổn hao càng nhiều bọn họ càng có lợi.