Trữ Vô Tình sắc mặt xanh mét, mắt hắn như muốn phun lửa:
- Quân Mạc Tà ngươi quả nhiên là chấp mê bất ngộ. Ngươi, rồi có một ngày ngươi sẽ phải hối hận. Người lấy thú, thật là chuyện hoang đường, thiên hạ chê cười. Xem ra, tương lai Quân gia, tiếng xấu truyền khắp thiên hạ là việc không thể thay đổi được nữa rồi.
- Cứ cho là Quân gia mang tiếng xấu thì sao, cứ coi như ta thực có hậu duệ tiểu huyền thú thì sao. Con mẹ nó, cũng đâu phải là việc của Trữ Vô Tình ngươi?
Quân Mạc Tà trừng mắt, buồn bực nói:
- Trữ Vô Tình, ngươi không phải là ta, cũng không phải cháu ta, ngươi thao thao bất tuyệt làm cái chó gì? Ngươi xứng sao? Ta thật sự cảm thấy kì quái, các ngươi bày đặt mặc kệ chuyện chính sự, nhưng lại quản chuyện nhà của ta. Con mẹ nó, ngươi có phải rảnh rỗi quá hóa rồ không?
Trữ Vô Tình thân hình run lẩy bẩy, đột nhiên hét lớn một tiếng:
- Thật làm cho lão phu tức chết mà.
- A, ta đã biết, hiểu rồi. Trữ Vô Tình, có phải lão bà ngươi chết, ngươi cả đời cô độc, liền muốn người khác cũng cô độc cả đời.
Quân Mạc Tà chua ngoa nói:
- Trên đời này người bình thường vẫn rất nhiều, mọi người đều mong muốn có lão bà ôm ngủ trong chăn ấm nệm êm trong tổ uyên ương của họ, tuyệt đối không có mấy người giống như ngươi phải đi kiếm lão bà nơi thanh lâu. Trữ Vô Tình, vừa rồi ngươi có nói với ta trong ba điều bất hiếu thì tội không có hậu duệ là nặng nhất. Ta và Tuyết Yên cưới nhau xong coi như sinh ra huyền thú thì nó cũng mang họ Quân. Nhưng còn ngươi thì sao? Sau khi ngươi chết thì sau đó còn có người họ Trữ sao? Thật sự là thê lương nha, muốn tìm một đầu huyền thú để cúng tế trước phần mộ của ngươi cũng là một việc khó khăn.
Trữ Vô Tình bị Quân Mạc Tà nói tức giận đến xì khói, sắc mặt xanh mét, ánh mắt cuồng loạn như muốn xông lên ăn tươi nuốt sống đối phương. Quân Mạc Tà vẫn ôm lấy chiếc eo thon nhỏ của Mai Tuyết Yên, cúi đầu, nựng cái mũi nhỏ của nàng một phen, ôn nhu cười nói:
- Lão bà của ta thấy ta mắng lão già kia có đỡ tức không? Có cảm giác thoải mái không? Hay nếu nàng cảm thấy chưa đủ, ta sẽ mắng tiếp, lão công của nàng rất mãnh mẽ nha, mặc dù không phải là thiên hạ đệ nhất nhưng chắc chắn là nằm trong ba thứ hạng đầu.
Mai Tuyết Yên thôi khóc, dịu dàng nở nụ cười, tựa đầu vào lồng ngực của hằn, ngón tay mảnh khảnh vẻ vài vòng linh tinh trên ngực hắn, thấp giọng nói:
- Những lời chàng nói là từ đáy lòng?
Quân Mạc Tà nghiêm túc nói:
- Nếu có chút gian dối, sẽ bị sét đánh, vạn kiếm xuyên thân, chết không toàn thây...
Hắn còn chưa nói xong, miệng đã bị một bàn tay nhỏ bé trắng muốt tỏa mùi thơm ngát chặn lại, cúi đầu nhìn xuống chỉ thấy Mai Tuyết Yên mắt rưng rưng, một lúc sau mới rơi lệ, hai mắt mở to như muốn nhìn xuyên thấu qua người hắn, nói từng chữ một:
- Ta tin chàng!
Quân Mạc Tà mỉm cười, rốt cục cũng yên lòng, trán kề trán với Mai Tuyết Yên, ôn nhu nói:
- Nàng tin ta, ta thật không còn sợ bất cứ điều gì nữa. Có trời mới biết sắc mặt của nàng vừa rồi khó coi đến độ nào, ta rất đau lòng, nếu nàng rời xa ta, ta thật không muốn sống nữa, không có nàng, ta sống cũng không còn ý nghĩa gì.