Mai Tuyết Yên nhìn tình hình thực tế bốn phía, thản nhiên cười cười, nói:
- Quả nhiên là những người này. Trữ Vô Tình, ngươi không thỉnh cầu viện trợ, chỉ bằng từng này nhân thủ, ngươi nghĩ có thể lưu được bản tôn? Chuyện này quả thật có chút kỳ lạ.
Trữ Vô Tình bình thản nói:
- Nếu đổi lại lúc bình thường, những người này quả nhiên là không đủ. Nhưng hiện tại vậy là đủ rồi. Mai Tôn Giả, ta nói những lời này ngươi không phủ nhận chứ.
Hắn quay đầu nhìn sang Quân Mạc Tà, ôn hòa nói:
- Quân công tử, ngày đó ở Quý Tộc Đường, lão phu từng rất coi trọng ngươi, còn thiếu ngươi một cái ân tình về việc dùng một khỏa Diệp Cốt đan. Mà ở Quân gia, lệnh sư cũng đã nể mặt, không động thủ đối với chúng ta. Phần nhân tình này, Trữ mỗ ghi nhớ trong lòng. Mà Độn Thế Tiên Cung chúng ta, chưa bao giờ muốn cùng lệnh sư trở mặt, cho nên Trữ mỗ có vài câu lời tâm huyết, không biết Quân công tử có hứng thú nghe một chút hay không?
- Nói cái gì?
Quân Mạc Tà cảnh giác nhìn hắn, khẩn trương nói:
- Ngươi nói đi.
Bộ dạng hắn hiện tại giống như là vô cùng khẩn trương, giống như một tiểu tử đang bốc hỏa không tiếc hết thảy bất cứ thứ gì, bảo hộ người mình yêu. Ngay cả Mai Tuyết Yên nhìn thấy cũng cảm thấy tức cười.
Người nầy thật sự là một thiên tài. Giả rồng giống rồng, giả hổ giống hổ.
- Công tử nhân phẩm tuấn tú, gia thế hiển hách. Thiên Hương tước vị, thừa kế ngàn đời, mà trên giang hồ, địa vị cũng là một siêu cấp thế gia, điểm này lại càng không có gì phải nghi ngờ. Có thể nói là tiền đồ vô lượng, tương lai một khi đủ lông đủ cánh, công tử tất nhiên là rồng trong loài người, một bước lên trời.
Trữ Vô Tình dùng một loại khẩu khí hối tiếc sâu sắc nói:
- Công tử nếu muốn tìm mối lương duyên đẹp, trong thiên hạ này, tuyệt sắc nhân gian nhiều vô kể, có thể nói là ngoắc tay một cái là có. Công tử cần gì phải vì một đầu huyền thú, không cùng nòi giống với chúng ta mà lãng phí thanh xuân của mình. Phải biết rằng nhân thú khác nhau, cuối cùng cũng không có kết quả tốt. Đừng xem nàng này dung mạo như thiên tiên, trong lòng thủy chung cũng chỉ là một đầu huyền thú.
- Có ý gì?
Quân Mạc Tà có chút khó hiểu.
- Chẳng lẽ ta không thể lấy nàng? Ta cưới nàng thì gây ra tội nghiệt gì?
- Còn hơn cả tội nghiệt, Quân công tử quả thực phải xin lỗi Quân gia liệt tổ liệt tông.
Trữ Vô Tình tận tình khuyên bảo nói:
- Quân công tử, trải qua vạn năm, huyền thú hóa thành người nhiều vô kể, nhưng chưa từng nghe có ai nói qua việc huyền thú gả cho nhân loại làm vợ.
- Chuyện này quả thật không có. Nhưng trước kia không có, không có nghĩa là hiện tại không có, càng không có nghĩa là tương lai cũng không có. Thế sự cho tới bây giờ cũng không ai có thể tưởng tưởng dược, quyết định lại càng không nói đến, việc là do người làm, con người có thể chiến thắng thiên nhiên.
Quân Mạc Tà nhướng mày nói.
- Để cho bổn công tử khai mở một lịch sử thì có cái gì không được?