- Thứ hai, chính là tìm cách loại bỏ sát khí ở trên người. Có thứ sát khí này, muốn tiếp tục ám sát người khác thì chính là tìm chết. Cao thủ đối với loại sát khí này đều có cảm ứng, cho nên, một sát thủ thành công thì ở bên ngoài nhìn so với người bình thường càng phải bình thường hơn. Mà vẻ mặt của ta khi muốn giết người, toàn thân lạnh lùng, nghiêm nghị, sát khí tỏa ra toàn thân lại càng không đáng nhắc tới.
- Mà cách ta phóng thích áp lực và điều tiết sát khí so với các sát thủ khác không giống nhau, ta thể hiện tùy theo tính khí của mình, đùa giỡn với đời cũng tốt hoặc lang thang, lưu manh cũng thế. Tóm lại ta chỉ cần có thể phóng xuất ra ngoài thì phải thành công, bất chấp thủ đoạn, thủ đoạn phát tiết đối với một sát thủ mà nói cũng là một sơ hở, một sơ hở chết người.
- Cho nên, với loại chỉ bằng một cái liếc mắt cũng khiến cho người khác nhìn ra đó là một sát thủ, thì nói hắn đần độn cũng không có gì sai. Nhưng nếu cho rằng sát thủ phải có vẻ mặt lãnh khốc, không cười nói, kiểu dáng rập khuôn thì lại càng thiếu suy nghĩ. Hơn nữa còn là loại thiếu suy nghĩ đến độ ngu ngốc.
Quân Mạc Tà nở nụ cười:
- Nhưng ta tự nhận mình lúc không giết người, không ai có thể nhận ra ta là một sát thủ, hơn nữa còn là một siêu cấp sát thủ. Ở phương diện này ta tự nhận mình thành công, lí do chính là vì bình thường ta là một tên quần là áo lụa, lang thang, vô lại, lưu manh. Nói như vậy nàng đã hiểu chưa?
- Không hiểu, chẳng hiểu chút nào cả.
Mai Tuyết Yên chau mày, hiện rõ đôi mi thanh tú:
- Chàng nói về sát khí của sát thủ, về nguyên tắc hay nguyên lý ta đều nghe rõ và cũng có thể hiểu được. Nhưng ta có một chỗ vẫn không hiểu được, làm sao chàng lại trở thành một sát thủ? Còn là một siêu cấp sát thủ? Vì sao lại luôn đứng ở góc nhìn của một sát thủ khi giải quyết vấn đề. Chàng rõ ràng là một thế gia công tử, một thân cẩm y ngọc thực, năm nay chỉ mới mười tám tuổi, quá khứ của ngươi trong mắt người khác cũng chẳng có chút nào liên hệ với sát thủ.
- Oái.
Quân Mạc Tà không nói gì, mới vừa rồi còn cao hứng giải thích, nói tùm lum thứ nhưng lại quên mất điểm này. Bây giờ biết giải thích thế nào đây.
- Đã giết người, không phải là sát thủ sao?
Quân Mạc Tà già mồm bất chấp lý lẽ nói, sau đó lập tức đổi đề tài:
- Tuyết Yên, theo ý nàng, chúng ta bây giờ dùng tốc độ cao nhất chạy tới có thỏa đáng không? Hay vẫn không nhanh không chậm để nghi binh? Lấy tốc độ cao nhất của người bình thường đi đường mà nói, chúng ta hẳn có thể gặp đám người Tiếu Vị Thành ở phía trước, nếu chậm một chút, chỉ sợ bị bọn hắn vượt qua mặt. Đến lúc đó phải ứng phó như thế nào?
Mai Tuyết Yên tức giận trắng mặt, liếc hắn một cái. Biết hắn cố tình lãng sang chuyện khác nhưng cũng không vạch trần, lập tức nói theo:
- Lần này Chí Tôn Kim Thành tổn thất quá lớn, dựa theo tình thế bọn hắn tranh giành cấu xé lẫn nhau, bọn hắn chắc không sẽ thông tri cho nhân mã ba nơi tình huống chân thật, thậm chí có thể sẽ nói dối một chút.