Tiếu Vị Thành thở dài một tiếng, có chút thất hồn lạc phách nhìn đống thi thể hỗn độn trên mặt đất, nhắm mắt lại, sầu thảm nói:
- Nơi này hẻo lánh, không tiện vận chuyển, chôn ngay tại chỗ này đi. Không ngờ vừa mới xuất phát một ngày đã sớm gặp phải chuyện tình như vậy!
- Nhưng vương tọa, chúng ta quyết không thể cứ như vậy buông tha Mai Tuyết Yên cùng Sở Khấp Hồn!
Một lão già đầu bạc dữ tợn nghiến răng, nước mắt chậm rãi chảy ra, giọng nói có phần phẫn hận nghẹn ngào:
- Tiếu vương tọa, thi thể của các huynh đệ vẫn còn chưa lạnh hẳn kìa.
- Thi thể còn chưa lạnh?
Tiếu Vị Thành chế giễu hỏi lại:
- Thời tiết như vậy, thi thể như thế nào còn chưa lạnh? Cho dù chưa lạnh thì có thể thế nào? Ngươi hiện tại mới nói những lời này sao? Vừa rồi lúc Mai Tuyết Yên ở đây, tại sao không dám nói? Ngươi nếu quả thực có nhiệt huyết như vậy, vì sao vừa rồi không xông lên báo thù cho các huynh đệ? Nhìn hai người kia cũng không đi nhanh, nếu ngươi đã nói như vậy, vẫn muốn báo thù cho các huynh đệ, lúc này vẫn có thể đuổi theo, ta đồng ý cho ngươi đi! Ngươi có dám hay không?
Lão già lập tức đỏ mặt, cực kỳ phẫn nộ quẫn bách, ánh mắt cũng trợn lên rất kinh khủng:
- Tiếu vương tạo! Lời này của ngươi là có ý gì? Chẳng lẽ vừa rồi ngươi rất uy phong lẫm liệt sao? Chẳng lẽ mối thù của các huynh đệ chỉ là chuyện riêng của ta sao? Hỏi ta có dám hay không? Nếu chỉ một mình ta đuổi theo, thực lực không đủ có thể làm gì?
- Ngươi vẫn còn biết thực lực không đủ sao? Lại còn hỏi ta có ý gì? Ta làm như vậy chính là vì Chí Tôn Kim Thành, lúc này còn có thể quan tâm đến khí phách của ngươi sao! Khốn kiếp!
Tiếu Vị Thành giận tím mặt:
- Hậu quả của việc này ngươi rõ, ta rõ. Mọi người có sống sót được hay không hiện giờ vẫn còn chưa biết. Ta đem theo các ngươi từ Kim thành đi ra, cũng không phải muốn đem các ngươi toàn bộ mai táng ở trong này! Ngươi còn hỏi ta vì sao không đối phó Mai Tuyết Yên? Đồ khốn kiếp này ngươi còn không rõ sao? Ngươi còn la hét cái gì? Sau lưng còn có Độn Thế Tiên Cung cùng Mộng Huyễn Huyết Hải chờ đợi sẵn sàng, mà chúng ta không hề hay biết tại sao thì đã tổn thất mười bảy người, mười bảy cao thủ đứng đầu. Nếu ta vẫn còn muốn tiếp tục liều mạng, hậu quả sẽ như thế nào? Ngươi bị ngu hả? Chẳng lẽ chỉ để cho một mình Kim thành chúng ta mất người, kết quả tiện nghi cho hai đại thánh địa kia, sau này lại còn leo lên đầu chúng ta? Ân, chỉ biết ồn ào, ngươi không thể nghĩ đến đại cục một chút sao?
Lão già râu bạc lập tức như quả bóng xì hơi. Đột nhiên ngồi chồm hỗm trên mặt đất, hai tay bưng kín mặt. Hai dòng lệ chậm rãi chảy ra, vì huynh đệ vừa mất, cũng vì mình vừa rồi nhát gan…
- Truyền ra Kim thành lệnh, truy sát Sở Khấp Hồn khắp nơi!