Quân Mạc Tà không khỏi nở nụ cười:
- Chuyện này thì có quan hệ gì tới Sở Khấp Hồn. Tam Đại Thánh Địa các ngươi cũng thật là biết đổ oan cho người khác. Ta căn bản là không biết vua sát thủ nào cả. Ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn thấy. Suy nghĩ vớ vẩn này quả thực là vô căn cứ!
Nói đến đây, Quân Mạc Tà lại cười lớn.
- Sở Khấp Hồn là người tốt? Ha ha... những lời này đúng là chuyện cười!
Tiếu Vị Thành ngửa mặt lên trời cười to, khuôn mặt bi phẫn, thần tình dữ tợn nói:
- Một tên sát nhân máu lạnh như vậy, cả người đầy tội nghiệt, hai tay nhuốn đầy máu tanh! Chỉ nhận bạc không nhận người, nếu cho hắn tiền, ngay cả cha mình cũng dám giết, như thế nào qua miệng ngươi lại trở thành người tốt?
- Ta đổ oan cho hắn sao? Quân Mạc Tà, một câu này của ngươi đúng là giấu đầu lòi đuôi. Nếu không phải các người cấu kết từ trước, ngươi lại thay hắn biện bạch như vậy sao?
Tiếu Vị Thành phẫn hận khẳng định:
- Chắc chắn là Sở Khấp Hồn không nghi ngờ gì nữa! Chí Tôn Kim Thành chúng ta từ hôm nay cùng với Sở Khấp Hồn không đội trời chung!
Quân Mạc Tà cùng Mai Tuyết Yên đưa mắt nhìn nhau. Thật sự là không thể tưởng tượng được trên đời này lại có người không nói lí lẽ như vậy!
Tự nhiên lại lôi kéo vị Chí Tôn sát thủ kia vào chuyện này.
Đây là chuyện gì đây?
Nếu để cho vị Chí Tôn sát thủ Sở Khấp Hồn kia nghe được, chắc cũng phải tức đến ói máu. Tại sao toàn bộ tội danh đều đổ lên đầu ta như vậy? Thiên lý ở đâu a? Ta không phải là Chí Tôn sát thủ mà đổi thành Chí Tôn oan uổng cho rồi.
Quân Mạc Tà đến giờ còn nhớ rõ, thời gian trước theo dõi Chí Tôn lãnh huyết Lệ Vô Bi, hắn cũng từng đem mình nhầm tưởng thành Sở Khấp Hồn.
Chẳng lẽ vị vương giả của giới sát thủ này lại có hành tung, thủ đoạn tương tự mình như vậy?
Cũng không biết cuối cùng là ai cao minh hơn, ai mới chân chihs là vua sát thủ đây?
Mai Tuyết Yên cười lạnh một tiếng:
- Tiếu Vị Thành, ta cảm thấy thật là đáng thương cho các ngươi! Đáng thương cho Chí Tôn Kim Thành! Kiến thức nông cạn như vậy mà cũng suy luận lung tung. Thật là khiến giang hồ chê cười! (Sao tự nhiên lại có giang hồ đây hả trời? Ta nhớ đây là tiên hiệp dị giới mà!)
Tiếu Vi Thành cười lạnh, mặt đầy oán độc, ánh mắt tìm tòi xung quanh, bỗng nhiên gào to:
- Sở Khấp Hồn! Đã có gan xuống tay giết người, tại sao không có gan đi ra gặp lão phu?
Tình hình vẫn như cũ không có động tĩnh gì, Quân Mạc Tà hăng hắc nở nụ cười đầy vẻ giễu cợt.
Mai Tuyết Yên hừ lạnh một tiếng. Cất bước đi thẳng về phía trước. Hiện tại bên Chí Tôn Kim Thành chỉ còn lại năm cao thủ trên Chí Tôn, mười cao thủ Chí Tôn. Lực lượng như vậy còn chưa đủ để nàng để vòa mắt. Cho dù không thể tiêu diệt toàn bộ, toàn vẹn trở ra cũng không thành vấn đề. Huống hồ, còn có Quân Mạc Tà ở bên cạnh giúp đỡ, không có gì đáng lo. Cho nên Mai Tuyết Yên tiếp tục mạnh mẽ xông lên.