: Tiểu Kim
Phốc phốc phốc, ba thân thể ngã xuống mặt đất khiến cho tuyết đọng bay lên, lộ ra khuôn mặ...t đôi mắt trừng trừng, thần tình co rút, nhưng đã cứng ngắc! Một vị Chí Tôn chi thượng, hai Chí Tôn! Tổng cộng ba người đã chết một cách vô thanh vô tức... Cao thủ như vậy bị giết lại không hề phát ra một chút âm thanh! Mười lăm vị cao thủ Chí Tôn Kim Thành đồng thời sắc mặt đại biến! Tiếu Vị Thành thân hình không ngừng lại, cấp tốc bay đi, tới một chỗ khác, sau đó lại là ba cỗ thi thể, nơi tiếp thep cũng là ba cỗ thi thể lạnh như băng.
Mười lăm cỗ thi thể liên tục bị lật ra…
Tiếu Vị Thành đột nhiên đứng thẳng trong hạp cốc, mười lăm cổ thi thể được sắp đặt ngay ngắn xung quanh, Tiếu Vị Thành khóe miệng co rút lại, sắc mặt thê lương như lệ quỷ! Đột nhiên, Tiếu Vị Thành ngửa mặt lên trời điên cuồng hét lên, mọi người không biết hắn hét lên làm cái gì, tựa như là r*n r* vô ý thức, khiến người khác cũng cảm thấy tê cả người! Tiếng kêu gào không hàm nghĩa khiến vị Chí Tôn Kim Thành Tam Châu Vương Tọa cực độ bi phẫn!
- Là ai? Là hảo hán thì đứng ra đây cho lão tử!
Tiếu Vị Thành tức sùi bọt mép, quanh thân tràn ngập huyền khí, cái mũ trên đầu bỗng nhiên bạo liệt, một mái tóc hoa râm bay múa trên không, hắn lại rít lên một tiếng như sấm mùa xuân:
- Là tên chó má nào? Dám dùng thủ đoạn đê tiện vô sỉ bỉ ổi! Ra đây chịu chết cho lão phu!
Một vòi máu tươi theo miệng của hắn chảy ra! Tiếng kêu bi phẫn, thê lương tới cực điểm khiến trời đất rung động, tiếng vọng quần sơn! Lúc này, Tiếu Vị Thành bi phẫn đến phát điên, không bận tâm đến phong phạm của cao thủ, cứ mắng lớn, nhưng bốn phía lại vắng vẻ, không hề có nửa điểm thanh âm đáp lại! Lại đề khí, Tiếu Vị Thành lại rống to:
- Tên đồ tể ch* đ*! Đao phủ lãnh huyết! Có ngon ra đây, dùng ám toán thì tính là anh hùng cái chim! Ngươi đi ra cho lão phu!
Vẫn không hề có nửa điểm thanh âm! Tiếu Vị Thành tức đến nổ phổi, nhịn không được lại hét dài, tiếng hét đầy thê lương, kéo dài không dứt, chấn động trời cao, tuyết sơn bốn phía run rẩy, tuyết từ đỉnh núi chảy xuống, thanh âm như tận thế, không ngờ dưới tiếng hét của hắn lại tạo thành tuyết lở! Sóng tuyết cuồn cuộn, tự nhiên mà thành, thanh thế to lớn, tựa như đang cắn nuốt trời đất, tuyết vụ đầy trời, rộng tới mấy trăm thước, tựa như sóng thần trên biển, cuồn cuộn tiến đến.