: Tiểu Kim
Mai Tuyết Yên cứ rảo bước, đột nhiên đứng lại trước ngọn núi đầy tuyết, mắt nhìn về phía xa cười khẽ, miệng ngâm nga:
- Mai tồ tốn tuyết tam phân bạch, tuyết khước thâu mai nhất đoạn hương. Thơ hay, thực là làm khó hắn, có thể làm ra hai câu thơ hay như vậy, chẳng lẽ vì ta?
Dịch thơ: Mai tuy kém tuyết ba phần trắng, nhưng tuyết thua mai một đoạn hương!
Trước mắt nàng là một gốc hồng mai mọc lên giữa tuyết trắng, cực kỳ nổi bật! Vị đại hán bên cạnh Tiếu Vị Thành tính vốn táo bạo, lần này lại hồi hộp như thế, lúc căng thẳng lúc lại buông lỏng khiến hắn tức đến gân xanh trên trán cũng phồng lên, chỉ thấy trong bụng mình khẽ có một chút âm thanh, thiếu chút nữa hộc máu, khi hắn nội thị thì thấy chính mình lại bị nội thương!
"Lão phu bị dày vò đến chết mất!"
"Van ngài, Quân đại thiếu gia a, ngài cũng mau mau đi tới a! Cứ cái kiểu này ngài mà không đến thì bà cô này sống chết không chịu vào a…"
Dưới lòng đất, Quân Mạc Tà đã điều chỉnh lại tốt trạng thái của mình, ánh mắt hắn vẫn không mở ra, cứ nhắm nghiền! Bởi vì, cho dù mở mắt hoặc là toát ra một tia khí cơ đều sẽ khiến cho vị cao thủ có cảnh giới Chí Tôn chi thượng này cảnh giác! Hắn cứ nhắm mắt, chậm rãi đi qua một trượng, yên lặng đi tới phía dưới vị cao thủ kia.
Lần thứ hai cảm nhận được sự dao động rất nhỏ của mạch đập, Quân Mạc Tà cắn răng, Viêm Hoàng Chi Huyết tựa như tia chớp đâm lên, xuyên qua đất, tuyết, dễ dàng đâm vào trái tim, Khai Thiên Tạo Hóa Công mãnh liệt tiến vào, ngũ tạng vỡ vụn, đan điền tổn hại, đồng thời nội kình đã chạy lên đầu, khống chế động tác và âm thanh của hắn! Quân Mạc Tà cảm thấy chấn động, một cỗ tinh thần lực sắc bén theo thân kiếm truyền xuống khiến hắn kêu to một tiếng nguy hiểm, nếu là mình hơi vô ý một chút, một kiếm này mặc dù có thể g**t ch*t hắn nhưng hắn vẫn có thể giãy dụa, thậm chí là phản kích trước khi chết! Nhưng giờ đã thành công khống chế thân thể hắn, nhưng tinh thần lực còn lại vẫn cứ phản kích như thường, lần phản kích cuối cùng này mặc dù sắc bén, nhưng vị cường giả này cũng đã mất đi sinh mệnh lực, lần phản kích này nhiều nhất cũng chỉ khiến Quân Mạc Tà có chút phiền toái mà thôi.
Trường kiếm sưu một tiếng liền lùi về! Quân đại thiếu thở ra một hơi! Mặc dù thuận lợi giết cả ba người, nhưng hai vị Chí Tôn kia không hề có lực hoàn thủ, duy chỉ có vị Chí Tôn cuối cùng trước lúc chết lại phản kích được.