Dùng vũ lực vậy!
Một bên ra sức chỉ bảo, bên kia lại hết sức chăm chú học tập, chỉ trong một thời gian ngắn, Mai Tuyết Yên đã có tiến bộ cực kỳ to lớn. Nhờ ngộ tính c*̉a một đỉnh cấp cao thủ, lúc này đã cho thấy hiệu quả vô cùng to lớn, bất kỳ động tác nào chỉ cần duyệt qua một lần thì đã có thể nắm được tinh túy.
Còn về ván trượt tuyết lại càng thêm phần dễ dàng, hơn nữa đối với cao thủ như Mai Tuyết Yên, độ mềm dẻo c*̉a thân thể đã vượt qua người thường, dáng người lại thướt tha yểu điệu, vận dụng thêm vào là khinh công siêu phàm, thế nên chỉ cần qua một thời gian ngắn đã vượt qua Quân Mạc Tà c*̃ng không phải chuyện lạ.
Nhưng dù cho Mai Tuyết Yên có học hết được động tác thì c*̃ng vẫn vờ như chưa hiểu gì cả, nhõng nhẽo bắt Quân Mạc Tà lại dạy thêm một lần nữa, tựa như là tiểu cô nương làm nũng với tình nhân vậy. Quân Mạc Tà c*̃ng không vạch trần ra, hai người cứ một người dạy một người học hết sức vui vẻ.
Giữa nơi thâm sơn c*̀ng cốc, đột nhiên như mang theo cả mùa xuân tràn ngập nhu tình.
Khiến cho cả cơn gió lạnh thấu xương ngoài kia mơ hồ c*̃ng mang theo sự ấm áp kèm theo.
Hai bóng người ẩn hiện nơi rừng núi, người đi thì ta lại đến, giữa trời đêm lấp loáng như hai ánh sao bay vẽ lên bầu trời từng đường nét xuyên suốt cả sơn lâm.
Mai Tuyết Yên cuối c*̀ng đã nắm vững tất cả kỹ thuật trượt tuyết, tựa như một cô bé vừa có món đồ chơi mới, không biết mệt cứ lôi Quân Mạc Tà c*̀ng chơi, cười nói rộn rã.
Giữa đêm khuya, Quân Mạc Tà tìm đến một khe vực sâu chừng bốn năm mươi trượng đã bị tuyết đọng lấp đầy, thoạt nhìn lướt qua thì chỉ như một mảng đất bằng thông thường. Nếu như người bình thường té xuống thì thế nào c*̃ng đem tính mạng vứt đi, nhưng còn đối với Quân Mạc Tà và Mai Tuyết Yên thì c*̃ng chỉ như đi lại trên đất bằng, lại còn tâm tình hưng phấn mà nhảy xuống.
Ở giữa tầng tuyết, Quân Mạc Tà vận thần công vào đôi bàn tay vô thanh vô tức đem chung quanh nén lại, đem tuyết nén chặt trở thành hai gian phòng tách lập với không khí bên ngoài. Ngoài kia gió tuyết thét gào, nơi đây tuy c*̃ng tuyết đóng thành tường nhưng bên trong lại cực kỳ vui vẻ hòa thuận, ở cách mép vực vài trượng không ngờ lại xuất hiện một gian biệt phòng thoáng đãng.
Cả hai người huyền công thâm hậu, vốn không cần lo vấn đề khí thở, nhưng Quân Mạc Tà vẫn dùng mấy ống tre thật dài gom lại, dùng linh lực phá hết những mắt tre ngăn cách biến thành những ống tre thông hai đầu, thông ra không gian bên ngoài trời tuyết, một cỗ không khí thoáng mát truyền vào, mặc dù vẫn còn chút không tiện nhưng so với trước kia vẫn còn tốt hơn nhiều.
Mai Tuyết Yên vô c*̀ng kinh ngạc nhìn kiệt tác c*̉a Quân Mạc Tà, không khỏi trong lòng cảm thấy kỳ lạ.
- Đã nhiều năm như vậy, ta thật không ngờ được dưới lòng tuyết còn có thể được như vậy. Chỉ cần xoa xoa hai tay đã tạo ra được cả gian phòng, không tốn bao nhiêu công sức nhưng thành quả thật là thú vị, chuyện kỳ lạ trên thế gian quả nhiên không hề ít, chẳng qua chưa biết mà thôi.
Nói xong, nàng giương đôi mắt to nhìn Quân Mạc Tà, ra vẻ khó hiểu: