Từ lúc tiến vào núi rừng, hai người đều có một loại cảm giác kỳ quái, loại cảm giác này, giống như được về nhà!
Cảm thấy vô cùng thoải mái dễ chịu!
Mai Tuyết Yên vốn là Huyền thú, đối với tự nhiên tất nhiên tràn ngập cảm giác thân thiết, hơn nữa bản thân lại rất thích những nơi cực lạnh, tại hoàn cảnh này thật như cá gặp nước.
Nhưng điều khiến nàng khó hiểu chính là, Quân Mạc Tà cũng có vẻ rất vừa lòng. Cực kỳ nhàn nhã, đối với núi rừng có rất nhiều hiểu biết, không hề thua kém mình, đối với một tên thiếu gia thế gia mà nói, đúng là kỳ quái…
Quân Mạc Tà nhìn thấy một cây đại thụ, đột nhiên dừng bước, Mai Tuyết Yên đi sau cũng dừng lại, cảm thấy tò mò, Quân Mạc Tà cười, nói:
- Chúng ta đề khí chạy đi như vậy, hành trình ngắn còn đỡ, nhưng nếu cứ tiếp tục, gánh nặng lên thân thể không phải là nhỏ, cho dù có thể chịu đựng được cũng không tốt; ta dạy nàng một phương pháp thoải mái hơn.
Nói xong rút kiếm ra, "xoát" một tiếng chặt đứt một đoạn cây đại thụ trước mắt, cẩn thận xẻ ra bốn tấm ván mỏng vừa dài vừa hẹp, đoạn đầu hơi vát lên, chiều rộng so với bàn chân không lớn hơn bao nhiêu, tiếp đó lột vỏ cây bện thành dây thừng, ở hai bên ván gỗ đục một lỗ, xuyên dây thừng qua, sau đó buộc vào chân, dụng cụ đã hoàn thành. Trong nháy mắt, cái chân còn lại cũng buộc vào tấm ván giống như vậy.
Mai Tuyết Yên tò mò nhìn, nhưng không biết hắn muốn làm cái gì, chẳng lẽ đi trên cái đồ vật kia có thể khôi phục lại thể lực?
Quân Mạc Tà tiếp tục chặt hai cành cây thẳng hơi dài, dưới chân nhẹ nhàng di động, đột nhiên dùng sức khẽ chống, lập tức trượt đi một đoạn trên mặt tuyết, Mai Tuyết Yên thở nhẹ một tiếng, trừng lớn đôi mắt, vẻ mặt khó tin!
Chỉ thấy Quân Mạc Tà hai tay cầm cành cây, chỗ này điểm nhẹ, chỗ kia khẽ chống, thân hình linh hoạt chuyển động, nhẹ nhàng lướt trên mặt tuyết, dường như không tốn chút sức lực nào, mặc dù gặp chỗ cây cối dày đặc hắn cũng dễ dàng xuyên qua, thậm chí những chỗ tuyết đọng thành đống cũng dễ dàng vượt qua, từ đầu đến cuối không một chút đình trệ! Giống như cá bơi trong nước, nhất cử nhất động đều tự nhiên như ý.
"Xoát" một tiếng, Quân Mạc Tà đã biểu diễn xong, hắt xì một tiếng, đã đứng trước mặt Mai Tuyết Yên, không chút sứt mẻ. Quơ quơ nhánh cây trong tay, nháy mắt mấy cái cười nói:
- Thấy được không? Chính là mượn tác dụng của quán tính, căn bản là không cần tiêu hao nhiều linh lực, chỉ cần tốn chút thể lực, nắm rõ bí quyết, trời đất tràn ngập tuyết trắng này, còn không để ta mặc sức rong ruổi!
Mai Tuyết Yên từ trong kinh ngạc tỉnh lại, hưng phấn nói: