Mai Tuyết Yên cười khổ, nói:
- Tham lam đúng là nguồn gốc tội ác, mà lòng tham của nhân loại lại vô cùng vô tận! Thiên Phạt sâm lâm chúng ta có hàng trăm khỏa Huyền đan của các tiền bối đời trước đặt tại nơi thờ phụng, nhưng Huyền thú chúng ta từ vạn năm qua không kẻ nào có chủ ý xấu với số huyền đan này… Phải biết rằng chúng ta vốn là đồng loại, việc hấp thụ Huyền đan so với nhân loại các ngươi thì ít trở ngại hơn nhiều… Ài, vì cái gì mà nhân loại lại tham lam như vậy, chỉ muốn không làm mà hưởng? Huyền thú tu luyện cả đời, bao nhiêu tinh hoa đều tụ trong Huyền đan, nhân loại các ngươi cho dù dùng phương pháp tốt nhất để hấp thu, nhiều nhất cũng chỉ hấp thu được một nửa mà thôi, thậm chí còn ít hơn, vì sao cứ muốn chọn con đường tắt này?
Quân Mạc Tà thâm trầm nói:
- Lời này của ngươi nói đúng, nhưng cũng sai rồi; chính là như ngươi nói, nhân tính vốn tham lam, đừng nói có thể hấp thu một nửa năng lượng, cho dù chỉ hấp thu được một phần mười hay một phần trăm, thì vẫn có người làm chuyện đó. Thậm chí không thể hấp thu một phần nào thì vẫn có thể đem bán lấy tiền…Cho nên, tư tưởng sai lầm đó của ngươi cần phải chấm dứt ngay, nếu không sẽ hại đến cả Thiên Phạt sâm lâm!
Mai tuyết Yên trầm mặc không nói, trong mắt hiện lên một tia phẫn nộ.
Quân Mạc Tà cười ha hả, chuyển đề tài, nói:
- Vừa rồi đã tính toán, lần này Tam Đại Thánh Địa tấn công, ta cho rằng chúng ta bây giờ chỉ còn thời gian đến tối ngày mai, không biết nhà nào sẽ tấn công trước?
- Ta nghĩ chắc là Độn Thế Tiên Cung!
Mai Tuyết Yên bĩnh tĩnh nói:
- Tử Kinh Hồng cùng Tiếu Vị Thành là người cẩn thận, tuyệt không mạo hiểm; nhưng bọn chúng chắc chắn sẽ trốn một bên, đợi thời cơ chuộc lợi.
Quân Mạc Tà lẩm bẩm, cười khẽ một tiếng, giọng nói có chút mỉa mai, chỉ roi ngựa về phía trước, nói:
- Qua khỏi núi này chính là một sơn đạo; hiện giờ, tuyết đã rơi liên tiếp mấy ngày, sơn đạo hẳn rất khó đi; chúng ta sẽ hành động trong sơn đạo này! Chúng ta đành đi thêm một đoạn đường nữa để cho Tam Đại Thánh Địa một phen sốt ruột chơi!
Mai Tuyết Yên không khỏi cười một tiếng, đáp ứng, hai người đồng thời quát lớn, con ngựa hí vang, tung vó chạy đi, để lại phía sau một màn tuyết trắng…
Phía sau, trên tường thành Thiên Hương, Tử Kinh Hồng ánh mắt nham hiểm, nhìn thấy hai kỵ mã tăng tốc rồi đi, khóe mắt chậm rãi lộ ra sát khí.
- Địa điểm hành động nhất định không được quá gần Thiên Hương thành, vạn nhất kinh động đến lão quái vật kia, chúng ta lại một phen khốn khổ. Trên đường không phải là Thiên Hương thành, lại không có người của Quân gia, hắn nhất định không sợ ném chuột sợ vỡ bình, Tử huynh, theo ý ngươi, chúng ta nên chọn nơi nào động thủ mới tốt đây?
Tiếu Vị Thành bước trên lớp tuyết dày, nhưng không hề phát ra một chút âm thanh nào, lướt tới trước mặt Tử Kinh Hồng. Đi phía sau hắn, chính là Trữ Vô Tình, người dẫn đầu Độn Thế Tiên Cung.