Biên Tập: Noland
Quân Mạc Tà luôn luôn rất tò mò, một cô gái có thể xứng đôi với Bạch Y Quân Suất, một cô gái vô c*̀ng hiểu chuyện, một kỳ nữ không oán than không hối hận. Một nữ nhân có thể sau khi phu quân chết, lại có thể cường liệt tự phong bế mình cả mười năm ròng.
Thâm tình bậc nào, lại tuyệt vọng ra sao, mới có thể làm ra chuyện như vậy!
Đông Phương Vấn Tâm, mẫu thân c*̉a Quân Mạc Tà!
Mẹ của ta!
Trong lòng Quân Mạc Tà âm thầm nhắc nhở.
Thậm chí hắn còn mong chờ ngày này tới sớm một chút, cả hai kiếp đều không có tình thương c*̉a mẹ, Quân Mạc Tà chính là thật sự khát vọng. Đôi khi nhớ tới chuyện này trong lòng hắn lại cảm thấy đau xót.
Trong lúc huấn luyện thì hai tên tiểu đồng tàn phế c*̃ng tham gia. Quân Mạc Tà cấp cho Tàn Thiên Phệ Hồn vệ đội Tích Cốt đan thì c*̃ng sẽ không quên hai người bọn hắn, hơn nữa còn dạy cho họ "phúc ngữ thuật" (Thým: cách nói bằng cách phát hơi thông qua bụng, đọc Lục Mạch thần kiếm – Kim Dung để quen biết với Đoàn Diên Khánh, hắn c*̃ng xài cách này. Láng: OMG. Thým giỏi vãi hà), qua mấy hôm nay rõ ràng đã có tiến bộ. Tuy rằng vẫn chưa thể nói chuyện nhưng đã mơ hồ phát ra âm thanh tựa như người say rên rỉ.
Có thể tưởng tượng hai người sau này thành tài, một khi xuất hiện trên chốn giang hồ sẽ khiến cho toàn trường náo động! Hai người câm, căn bản không thể nói chuyện lại có khả năng phát ra tiếng người! Loại chuyện thế này thật sự quá phấn khích. Quân Mạc Tà chỉ cần tưởng tượng thôi c*̃ng đã miệng cười toe toét. Nhưng trong quá trình này, Quân Mạc Tà c*̃ng đã gặp phải một chuyện không thể tin nhất.
Dạ Cô Hàn cự tuyệt không dùng đan dược c*̉a Quân Mạc Tà!
Trong đoạn thời gian này, Dạ Cô Hàn một lòng một dạ dạy bảo cho hai tên tiểu tử tàn phế kia, chỉ cần có vấn đề thì hắn sẽ dùng hết sở học để giải thích, khiến cho hai tiểu đồng kia tiến bộ nhanh chóng, ngay cả Quân Mạc Tà sau khi nhìn lại c*̃ng hoảng sợ, vốn định giúp Dạ Cô Hàn tiếp tục liệu thương, xem như bánh ít đi thì bánh quy lại. (Láng: có qua có lại ấy mà)
Phải biết rằng ngày đó Dạ Cô Hàn thân mang trọng thương, đan điền tan nát, lúc đó dù rằng Quân Mạc Tà đã hết sức cứu chữa nhưng hiệu quả vẫn chỉ có hạn, đến giờ công lực khôi phục không đến ba phần, đến nay khi Quân Mạc Tà đã có khả năng giúp hắn khôi phục toàn bộ thương thế thì Dạ Cô Hàn lại cự tuyệt.
Khi đó Dạ Cô Hàn mang theo nét mặt bình tĩnh đưa ra một yêu cầu: Nếu như một ngày kia hắn sáng tạo ra được một bộ kiếm pháp một tay, hi vọng Quân Mạc Tà có thể giúp hai tên tiểu đồng học tập, để họ kế thừa y bát c*̉a hắn, hắn c*̃ng chả cần danh nghĩa thầy trò gì. Quân Mạc Tà suy nghĩ một chút, rồi gật đầu đáp ứng.
Trước khi Quân Mạc Tà bước ra cửa, Dạ Cô Hàn như muốn nói lại thôi, cuối c*̀ng vẫn bật ra một câu: