Biên Tập: Noland
Nhìn Quân Mạc Tà đầy khiếp sợ, trong lòng Mai Tuyết Yên vô cùng hỗn loạn. Khó trách vừa rồi nhìn hắn có điểm khác lạ, khi nãy tâm tình kích động không hề nhìn kỹ, hơn nữa mới hai ngày trước chỉ có tu vi thần huyền sơ cấp, qua mấy hôm đã lên tới Chí tôn, đây không phải thần thoại chứ?
Khi nãy Quân đại thiếu gia vừa đưa tinh thuần chân khí di chuyển, Mai Tuyết Yên liền trong nháy mắt cảm giác được hắn ta chỉ sau vài ngày không gặp đã nhảy vọt từ Thần huyền nhị phầm đến Thần huyền lục phẩm. Ngũ phẩm đã là chí tôn rồi, lục phẩm chính là chí tôn tầng thứ hai, công lực bậc này thiếu điều còn muốn trội hơn Thảo nguyên Ưng Thần Ưng Bác Không ngày trước. Từ khi gặp Quân Mạc Tà ở Thiên Phạt sâm lâm đã trải qua thời gian chưa lâu. Lần đầu gặp mặt, thực lực c*̉a hắn không đáng kể, chỉ là một tên Ngọc huyền nhỏ bé, lần thứ hai gặp thì đã là Thiên Huyền rồi. Tốc độ tiến triển như vậy đã đủ làm người sợ mất vía. Thế mà từ Thiên Nam trở về đến vài ngày trước hắn lại đột phá tới Thần huyền, thật sự là một kỳ tích khủng bố. Vậy mà vẫn chưa hết kinh ngạc, chỉ sau mấy ngày không gặp, vậy mà "phốc" một tiếng nhảy một bước thẳng đến Chí tôn, chuyện này là cái quái gì đây.
Kỳ tích trong kỳ tích? Là thần tích a!
- À, đại khái là cơ duyên xảo hợp thôi.
Quân Mạc Tà hiếm khi khiêm tốn được một câu:
- Hơn nữa công pháp ta tu luyện có lẽ không bình thường, hoặc không giống c*̉a các người.
Mai Tuyết Yên cố nén chịu sự kinh hãi trong lòng, từ từ ngồi xuống ghế.
Cơ duyên xảo hợp sao?
Lời này nếu không giả thì phải có bao nhiêu cơ duyên chỉ có trong nguy hiểm cực độ mà có, không trả giá sao mà thu hoạch? Phải trong nguy hiểm mới có vận mệnh, có nguy thì mới có cơ. Xem ra là hắn điên cuồng tu luyện khiến cho tẩu hỏa nhập ma, may mắn lại vượt qua được, nhân họa đắc phúc rồi đây. Cứ tưởng tượng như vậy, ánh mắt c*̉a Mai Tuyết Yên nhìn Quân Mạc Tà lại lần thứ hai mềm lại, cực kỳ ngoan ngoãn mặc hắn nắm tay, thăm dò thương thế trên người nàng, chỉ cảm thấy một cỗ khí lưu cuồn cuộn hòa vào thân người nàng, không còn cảm thấy khó chịu, chỉ thấy lục phủ ngũ tạng như tê đi, cảm giác mơ màng buồn ngủ thật mãnh liệt.
Quân Mạc Tà sắc mặt ngày càng nghiêm túc. Vết thương ngày trước c*̉a Mai Tuyết Yên, tuy hắn nhìn ra được nhưng c*̃ng có điểm khó giải quyết. Thật ra thương thế không phải là vấn đề to tát, nghiêm trọng thực sự chính là trong cơ thể Mai Tuyết Yên có một cỗ khí âm hàn bên trong tâm mạch, nếu muốn bỏ nó đi thì thực sự phiền toái, chuyện này khá hi hữu.
- Ai lại độc ác như vậy? Chủ nhân c*̉a luồng hàn khí này là người nào?