Biên Tập: Noland
Hiển nhiên, đã từng có ai chiêm ngưỡng phong thái c*̉a ta! Âu c*̃ng hợp lý, chỉ là phàm phu tục tử sao lại thấy được dung nhan tuyệt thế c*̉a ta? Nếu có ai đã từng thì c*̃ng phải là cấp bậc chí tôn hay thần huyền, mà xét ra thì c*̃ng chỉ là một đám đệ tử lao nhao, hạng trộm gà bắt chó mà thôi!
Mai Tuyết Yên ta, phải là hạng người bậc nào mới có thể giao thiệp chứ?
Lạnh lùng phiêu đãng mai trong tuyết,
Ai người thiên hạ dám tranh hùng?
Hào kiệt xưa nay nào dám sánh,
Tiêu diêu tự tại một bóng hình.
Nàng giống như mặt trăng cao ngạo soi rọi trên chín tầng mây, thanh lệ thoát tục, một khi đã xuất hiện thì muôn vàn ánh sao trên bầu trời c*̃ng tự biết xấu hổ mà không dám đến gần, lạnh nhạt nhìn vào nhân tình thế thái biến đổi thăng trầm mà làm việc cần làm.
Đã từ rất nhiều năm trước đến bây giờ, lòng nàng luôn bình lặng như mặt nước, chưa bao giờ nổi giận cho dù là lúc bị truy sát khi đang trọng thương, lúc nào thì trong lòng c*̉a Mai Tuyết Yên c*̃ng chỉ lấy sự lạnh nhạt mà đón tiếp.
Thế nhưng tiên nữ sắc nước hương trời lòng đầy cao ngạo băng giá lại động tâm vì Quân đại thiếu gia!
Đã vậy lại là dùng một phương thức cực kỳ dã man phá vỡ tảng băng trong lòng nàng, nó gần như là bỉ ổi biến thái đến c*̀ng cực, tiết độc thân thể thanh thuần c*̉a Mai Tuyết Yên. Tuy rằng lúc đó chỉ là thân thể c*̉a huyền thú, nhưng Mai Tuyết Yên vẫn như vậy phẫn nộ mãnh liệt.
Một sỉ nhục thật tàn khốc!
Quá sức nhục nhã mà!
Từ ngày đầu gặp mặt ở Thiên Phạt sâm lâm, chỉ cần không tới nửa canh giờ, lại còn trong trường hợp Quân Mạc Tà chả biết chút gì, đã gợi nên cảm xúc ẩn sâu từ trong đáy lòng c*̉a Mai Tuyết Yên.
Xấu hổ! Là vô c*̀ng xấu hổ!
Giận! Giận đến nỗi muốn phá hủy tất cả mà không cần lý do!
Hận! Hận đến mức nghiến răng nghiến lợi!
Nhưng cuối c*̀ng thì c*̃ng thật là bất đắc dĩ!
Căn bản là Mai Tuyết Yên không biết phải dùng cách nào để đối phó Quân Mạc Tà. Bất kể là có hận thế nào, giận ra sao thì Quân Mạc Tà đều giúp nàng liệu thương đã thông kinh mạch, dù sao c*̃ng là đại ân nhân c*̉a nàng. Mà nói lại thì người cướp đi Phạt Thiên thánh quả và Quân Mạc Tà rõ ràng là có quan hệ. Phạt Thiên thánh quả lại can hệ đến cả tương lại c*̉a Thiên Phạt sâm lâm, khiến Mai Tuyết Yên nảy sinh một thứ cảm xúc mới mẻ:Ngơ ngẩn!
Ta phải làm sao đây chứ?
Cứ như vậy mà quên sao? Không được, thế nào ta c*̃ng không cam lòng!
Thế còn giết hắn? c*̃ng lại không được!
Đánh hắn? Không được nốt!
Bị cuốn trong vòng luẩn quẩn tràn ngập mâu thuẫn trong lòng, nàng cứ một mực đi theo Quân Mạc Tà đi tới Thiên Hương. Sau nhiều lần tiếp xúc, chính vào lúc Mai Tuyết Yên cho rằng mình đã có thể buông bỏ chuyện này, mặc kệ Quân Mạc Tà thì hắn lại một lần nữa mạo phạm đến nàng. Đã vậy lại còn là trong trường hợp hai bên đối đầu. Mà quan trọng nhất lại chính là trong lúc đó nàng đang dùng diện mạo c*̉a con người. Tên oan gia này lại hôn nàng một lần nữa, lại còn vỗ mông nàng, thật là hỗn xược. Điều này càng làm cho tâm can Mai Tuyết Yên rung động mãnh liệt, cảm giác mâu thuẫn c*̃ng càng ngày càng kịch liệt hơn. Tâm sự c*̃ng càng lúc càng thêm nặng nề.