Quân Mạc Tà kinh hãi không hiểu gì, bỗng nhiên trong đầu cũng vang lên một tiếng nổ mạnh.
Trong cổ họng!
Trong miệng và mũi Quân Mạc Tà đồng thời có một dòng máu tươi chảy ra!
Kinh mạch cũng như vỡ ra hàng ngàn hàng vạn mảnh, đau đớn kịch liệt!
Chẳng lẽ là tẩu hỏa nhập ma, biến thành phế nhân?
Vừa mới nghĩ đến đây, Quân Mạc Tà chưa kịp bi quan đã nhận ra là kinh mạch mình vẫn còn hoàn hảo. Đang hoài nghi hắn phát hiện ra trong kinh mạch xuất hiện những dòng khí kim sắc, sau đó sương mù màu hoàng kim này ngày càng đậm, chảy trong kinh mạch.
Một tiếng oanh thêm vào, Quân Mạc Tà đầu choáng mắt hoa, vội vàng dùng nội thị thuật lần thứ hai. Lần này lại phát hiện ra sương mù kim sắc trong kinh mạch mới xuất hiện đột nhiên biến mất, thay vào đó là một dây màu vàng nho nhỏ!
Giống như một dòng nước màu hoàng kim chảy trong kinh mạch! Quân Mạc Tà có thể cảm nhận một cách rõ ràng, dòng nước hoàng kim này chứa một lực lượng khổng lồ! Không thể đánh đồng với trình độ trước kia của mình!
Nếu như dùng sợi linh lực màu bạc tầng thứ ba có thể treo một trăm cân, thì sợi kim tuyến này có thể treo lên một tòa núi nhỏ, ít nhất cũng phải một tấn, thậm chí là mười tấn! Đây là sự biến hóa kh*ng b*, long trời lở đất!
Chẳng lẽ lại là đột phá?
Ý niệm này của Quân Mạc Tà vừa xuất hiện, trong ý nghĩ lại có một chấn động mạnh mẽ rung chuyển. Hắn chỉ cảm thấy trước trán mình có một tiếng động nhỏ, cảm giác như có vật gì đó vỡ tan.
Quân Mạc Tà dĩ nhiên không biết là tiếng động này chính là thiên địa linh khí trước trán hắn hình thành một cái động. Tiểu tháp cổ quái đột nhiên vỡ ra, biến thành một dòng khí bảy màu rực rỡ, theo huyệt Bách Hội sưu một tiếng đi vào trong đầu hắn.
Sau đó QM Quân Mạc Tà T cảm thấy cả Hồng Quân Tháp lung lay mạnh mẽ giống như động đất. Vốn là nằm trên mặt đất, lại bị hất bay lên cao. May mắn là hắn đang nằm ngửa, nếu không mặt hắn sẽ bị tiếp xúc với mặt đất, cho dù là đang ở trong Hồng Quân Tháp.
- Trời ạ!
Trong lúc cấp bách Quân Mạc Tà xoay người một cái, tránh được một cú ngã, trong lòng vẫn nói thầm:
- Đây là động đất sao?
Mở to mắt, đột nhiên hắn trở nên ngây ngốc. Hắn há miệng không nói lên lời. Trước mặt cách khoảng mười trượng so với chỗ cũ, vốn dĩ là vách tường của tháp nhưng hiện tại biến mất không thấy đâu. Thay thế vào đó là một cánh cửa!
Cánh cửa mở ra là ánh sáng bảy màu!
Hồng Quân Tháp đệ tứ tầng!
Lại thật sự là lúc này.
Đột phá!
- Ta kháo! Đùa với mạng một lần lại có thể đột phá. Đây không phải là bắt ta liều mạng nhiều hơn sao?
Quân Mạc Tà há mồm trợn mắt!
- Chỉ có liều mạng mới có thể đột phá? Lần trước đã thế, lần này cũng thế, đùa với mạng sống có thể tốt như vậy sao?
Suy nghĩ đến đây, Quân Mạc Tà nhịn không được buột miệng nói: