Nhắc đến Quân Mạc Tà yếu đuối vô lực, kinh mạch cắn trả. Thần trí mơ hồ, nháy mắt hưu một tiếng bị Hồng Quân Tháp hút vào, cảm giác thấy toàn thân đau đớn như đang ở trong chảo dầu năm trăm lần, sau đó lại bị vạn kiếm xuyên tâm một vạn lần.
Khi được hút vào Hồng Quân Tháp, Quân Mạc Tà liền hoàn toàn mất đi toàn bộ ý thức!
Trong lúc hôn mê, trên mặt Quân Mạc Tà, trên người, kể cả thất khiếu chậm rãi chảy ra một dòng máu. Hắc bào trên người toạc một tiếng rách nát ra!
Ngay cả ngoại bào rộng thùng thình bên ngoài cũng vì cơ thể bành trướng mà nát vụn ra, quần áo trên người hắn sao có thể may mắn thoát khỏi! Vì thế Quân đại thiếu gia lại một lần nữa ở trong tình trạng l** th*.
Sương trắng nồng động tới cực điểm như thực chất từ khắp nơi tràn tới, men theo các tia máu tươi từ Quân Mạc Tà mà quây quanh người hắn như phun tới, thật lâu sau mới dừng lại. Thân thể đẫm máu vẫn thống khổ run rẩy, vặn vẹo giống như huyết quản toàn thân đang di động không ngừng.
Lần mượn lực lượng này thực sự đã vượt quá khả năng chịu đựng của Quân Mạc Tà! Thương tổn với thân thể cũng là trước đây chưa từng có, không gì sánh kịp. Mãi đến một khắc cuối cùng, nếu như không phải Hồng Quân Tháp đột nhiên phát lực hút hắn vào, chỉ sợ Quân Mạc Tà đã nổ thành một cơn mưa máu. Một lúc sau linh khí Hồng Quân Tháp tập trung ngày càng nồng đậm chen chúc tới, hướng về phía Quân Mạc Tà nằm trên mặt đất điên cuồng chảy vào theo mọi chỗ trên thân thể, mỗi một lỗ chân lông cũng có linh khí đi vào!
Không biết qua bao nhiêu lâu.
Quân Mạc Tà cuối cùng cũng nhúc nhích ngón tay chậm rãi mở mắt ra, chậm rãi đánh giá xung quanh một cách khó khăn nói:
- Con bà nó, nguyên lai lão tử không chết. Tốt, thực sự quá tốt!
Trước đó Quân đại thiếu gia cũng biết mình phải chết, không nghi ngờ gì cả.
- Lần này thực sự là quá sức.
Mới phục hồi tinh thần được một lát, lập tức lại cảm thấy một trận đau đầu, tựa như có một chú khỉ tinh nghịch ở trong đầu chạy qua chạy lại, huyệt thái dương hai bên nổi nên gân xanh, giống như nhảy dây. Đặc biệt là các đốt ngón tay trên người, giống như có vạn cái kim thép đâm vào. Điểm chết người là ngay cả tiểu JJ cũng thấy có cảm giác không bình thường, đang vươn người đứng thẳng
Loại hiện tượng này làm cho Quân Mạc Tà phải nhíu mày mắng to một tiếng:
- ĐCM, ngươi không có việc gì làm à? Chiến đấu vừa rồi không dùng đến ngươi, ngươi chỉ đi theo, vậy thì rống lên cái gì? Khoe khoang sự kiên cố của ngươi sao?
Vừa mới mắng dứt lời lại bị những cơn đau ập đến. Dù sao ở đây cũng không có người khác nghe thấy, cho nên Quân đại thiếu gia rõ ràng là không chịu nổi, dùng giọng quỷ khóc thần sầu kêu thảm. Giống như một vạn con lợn đồng thời réo lên, khí thế kêu kinh thiên động địa!