Hùng Khai Sơn và Hồ Liệt Địa co đầu rụt cổ nhìn Mai Tuyết Yên một chút, Hùng Khai Sơn ngập ngừng nói:
- Vậy, lão đại, chúng ta đi bây giờ nhé?
- Lập tức cút ngay cho ta!
Mai Tuyết Yên đuổi một tiếng.
Hai đại thú vương cả người run rẩy, vội vàng chạy trối chết ra ngoài. Trong nháy mắt hai thân ảnh vạm vỡ liền biến mất trong gió tuyết. Thân pháp cực nhanh, cho dù phía trước là Tam Đại Thánh Địa cũng liều mạng chạy ra nhanh hơn.
Trong lòng Mai Tuyết Yên khó có thể bình tĩnh, nhưng lựa chọn thời điểm này vẫn là lựa chọn tốt nhất.
Người của Tam Đại Thánh Địa hầu hết vẫn ở phạm vi Thiên Hương, chưa rời đi xa. Sự tính toán của Mai Tuyết Yên trái ngược với tâm tư của bọn hắn. Hùng Vương và Hổ Vương đã được viện trợ bởi vị cao nhân thần bí Quân gia nên toàn bộ băn khoăn đều đã biến mất. Dù gì thì cũng phải dưỡng thương xong mới đi được, cho nên bọn hắn cho dù muốn bố trí kế hoạch chặn đánh thì cũng phải vài ngày sau đó!
Nhưng mà bấy giờ với cước bộ của hai vị thú vương chỉ sợ là đã ở xa ngàn dặm, cho dù muốn chặn đường thì cũng đã muộn.
Cho nên Mai Tuyết Yên nắm lấy thời cơ, không them để ý thương tích trong người bọn Hùng Khai Sơn, lập tức ra lệnh cho bọn họ dùng tốc độ cao nhất trở về! Bởi vì cho dù đang có thương tích, nhưng lại là thời gian an toàn nhất! So với việc dưỡng thương vài ngày thì an toàn hơn rất nhiều!
Thấy hai vị thú vương đã rời đi, Mai Tuyết Yên lẳng lặng đứng trong gió tuyết, hai bàn tay nhẹ nhàng vuốt thanh kiếm, ánh mắt có chút mê mẩn nhìn vào trong viện. Trong đầu lại hiện lên nụ cười của Quân Mạc Tà, không biết hắn là người như thế nào? Thật sự là khẩn cấp chết người.
Xà Vương Thiên Tầm đứng lẳng lặng một bên, ánh mắt phức tạp.
Rất lâu sau Mai Tuyết Yên nhẹ nhàng thở dài một tiếng:
- Đã phát hiện Quân Mạc Tà ở đâu chưa?
Xà Vương Thiên Tầm nói:
- Quân gia đã tìm kiếm khắp nơi. Đại tỷ yên tâm, tuy rằng trước mắt chưa tìm thấy, nhưng mà hắn có một sư phụ mạnh mẽ ở bên cạnh chắc sẽ không có việc gì đâu.
Mai Tuyết Yên thở dài một tiếng, nhắm hai mắt lại một cách mệt mỏi:
- Ta sợ chính là điều này, ta sợ là hắn giả mạo sư phụ hắn. Nhưng mà chuyện này không thể nói rõ ràng.
Mai Tuyết Yên trong lòng suốt ruột, nhưng cũng không có cách nào.
Ngơ ngẩn đứng một lúc lâu, cuối cùng tâm trạng dao động, phun ra một ngụm máu.
Ngay khi Quân Mạc Tà không khống chế nổi nữa thì Hồng Quân Tháp đột nhiên bạo phát khí tức, các cao thủ Tam Đại Thánh Địa đang cấp tốc rời xa đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn khí thế như bão táp, ai nấy mồ hôi đầm đìa, trong lòng thầm than may mắn.
Thật sự mãnh liệt!
- Tử huynh, vừa rồi thật nguy hiểm. Nhờ Tử huynh quyết đoán kịp thời.
Chí Tôn Kim Thành trong lòng vẫn sợ hãi, bay với tốc độ cực nhanh, ghé vào tai Tử Kinh Hồng, hai người sóng vai bay nhanh. Vừa bay vừa nhỏ giọng nói.