: c0f7e3
Tử Kinh Hồng cười gượng hai tiếng, nói:
- Tiền bối bất tất phải làm vậy, người không biết thì không có tội, lúc trước tại hạ không biết tiền bối đang tọa trấn tại Quân gia cho nên gây ra hiểu lầm này. Bất quá, Tam địa thánh địa mang trọng trách trên vai, chuyện này tiền bối cũng biết, vài năm nữa lại đến kỳ Đoạt Thiên chi chiến, đến lúc đó chiến đấu thắng bại khó biết. Nếu có thể thắng, tự nhiên hết thảy bình an không ngại, nhưng nếu một khi bại trận thì toàn bộ đại lục nháy mắt liền gặp cảnh sinh linh đồ thán! Hắn dừng một chút, vẻ mặt trở nên nghiêm trang đầy chính khí tiếp tục nói: Hậu quả ác liệt như vậy, chỉ sợ bất kỳ ai cũng không gánh vác nổi. Mà trong số những người thuộc Tam Đại Thánh Địa ở đây hôm nay, có nhiều người đều phải tham gia. Cho nên vì để gia tăng lực lượng, đảm bảo chiến thắng, mới đành bất đắc dĩ dùng hạ sách này. Để cho Quân gia chịu khổ, còn hơn là có bất kỳ chuyện gì ảnh hưởng đến toàn bộ thiên hạ. Mà bất thế thần đan của tiền bối luyện chế, quả là linh dược mà huyền giả thiết tha mơ ước, không chỉ có thể đề thăng công lực, mà còn cải biến thể chất, cho nên hôm nay tại hạ mới dám mạo muội tới cầu khẩn, hi vọng có thể khiến tiền bối cảm động mà nhận lời tương trợ, đây chính là may mắn của muôn dân, là phúc của thiên hạ!
Không thể không nói, mấy lời ít ỏi của Tử Kinh Hồng không những rõ ràng mạch lạc, không tự ti không kiêu ngạo, mà trong nháy mắt đã đem hành vi bỉ ổi của mình trở thành trong sạch. Còn đem hành vi này trở thành vì mục đích vô cùng cao thượng!
Chuyện này còn chưa nói hết, còn tuyên bố rõ ràng những người này sau này đều cần phải tham dự Đoạt Thiên chi chiến. Cho dù thực lực ngươi kh*ng b* như thế nào ngươi cũng không thể đụng tới bọn ra, ngươi động vào bọn ta, lập tức trở thành đắc tội với cả nhân loại!
"Tiểu tử miệng lưỡi thật lợi hại, nếu không lão phu biết các người lần này là vì Đoạt Thiên chi chiến chuẩn bị, chẳng lẽ ngươi cho rằng các ngươi còn có thể đứng ở đây nói chuyện sao? Ngươi cho rằng lão phu chỉ biết nói suông sao?" Hắc bào nhân liếc mắt một cái, lành lạnh nói.
Hắn nói xong những lời này, đột nhiên tay phải hoa lên, xuất ra một trảo, ba bốn chuôi đao kiếm đứt gãy nằm trên mặt đất tựa hồ bị cái gì dẫn dắt, lập tức bay đến nằm trong tay hắn.
Một chiêu "Khống hạc cầm long" này, tuy rằng cũng coi là cao minh nhưng mọi người đều có thể làm được, cũng không có gì là quá thần kỳ. Sau một chiêu này, đánh giá về hắc bào nhân trong mắt mọi người cấp tốc hạ xuống!
Nhất thời các cao thủ trong lòng kỳ quái, chẳng lẽ một chiêu của ngươi tầm thường lộ liễu như vậy, có thể dọa chúng ta sợ hay sao? Nếu không phải chứng kiến khí thế phi phàm lúc trước chúng ta đã xông lên một loạt rồi, nếu ngươi không thể xuất ra điểm nào mới mẻ chấn nhiếp toàn trường, đại chiến vẫn như cũ không thể không xảy ra! Nói không chừng cái gì mà Hư không hàng giai lúc trước chẳng qua chỉ là một loại chướng nhãn pháp cổ quái mà thôi!