Trên tường viện cao cao, một tiếng thét dài, lại có ba bóng người thoáng hiện, Hải Trầm Phong, Tống Thương, Bách Lý Hạc Vân đồng loạt hiện thân. Trong tay mỗi người, trường kiếm sáng loáng, phản chiếu tuyết quang chói mắt!
Hải Trầm Phong cười ha hả:
- Lão Tống, không thể tưởng được hôm nay hai chúng ta lại được chiến đấu với bao nhiêu Chí Tôn như vậy! Đúng là thống khoái!
Tống Thương hắc hắc cười lạnh, nắm lấy bầu rượu sau lưng uống một ngụm thật to, hào khí ngút trời, hét lớn:
- Thống khoái!
Cũng không biết hắn nói rượu thống khoái hay tán đồng lời nói của Hải Trầm Phong.
- Lão Tống, nếu có kiếp sau, Hải Trầm Phong ta nhất định cùng ngươi uống rượu cả đời!
Hải Trầm Phong cười ha hả, hào khí tận trời. Tống Thương cười lớn một tràng, lớn tiếng nói:
- Một lời đã định!
- Một lời đã định!
Hải Trầm Phong cũng trầm giọng hứa hẹn:
- Vỗ tay lập thệ!
"Ba!" Hai người vỗ tay nhau. Hai người đã lập ước hẹn kiếp sau sẽ vẫn làm huynh đệ! Hai người đều thân kinh bách chiến, lịch duyệt phong phú, làm sao không biết đêm nay chính là đêm cuối cùng? Đối mặt với đối thủ cường đại như vậy. Sao còn có nửa điểm hy vọng sống sót? Nhưng hai người vẫn cười đùa thản nhiên, thần thái hào hung têu sái!
- Hảo hán tử! Rượu của các ngươi, ta cũng muốn uống, nếu không chê ta không đủ tư cách thì nhường ta một phần.
Bách Lý Hạc Vân sắc mặt như băng, chợt xuất hiện bên cạnh hai người, trong mắt cháy lên vẻ nhiệt huyết!
Hải Trầm Phong cùng Tống thương ngạc nhiên nhìn nhau, đột nhiên đồng thời cười to, nói:
- Ai nói ngươi không đủ tư cách, hảo huynh đệ! Kiếp này, kiếp sau đều là huynh đệ!
Ba ba ba, ba người bàn tay chụm lại một chỗ, nhìn nhau cười lớn! Hải Trầm Phong cùng Tống Thương đối với Bách Lý Hạc Vân thật ra không mấy quen thuộc, tựa hồ chỉ gặp qua một lần mà thôi, nhưng lúc nguy hiển quan đầu có thể khẳng khái chịu chết, không nghi ngờ gì chính là hảo huynh đệ!
Sinh tử, là đá mài tốt nhất cho tình bằng hữu! Đến cuối cùng là anh hùng liệt sĩ, trung gian hiền ngu, đến cuối cùng là lòng dạ giả dối hay thực lòng, đối mặt với sinh tử, tất cả đều không thể che dấu! Thạch Trường Tiếu và Lệ Vô Bi hai khách nhân tới từ hôm qua cũng lần lượt xuất hiện, bất quá bọn chúng xuất hiện trong phe địch nhân! Chính là đứng trong hàng ngũ Tam Đại Thánh Địa. Đệ tứ, đệ lục trong bát đại Chí Tôn quả thật không tầm thường!
"Đinh" một tiếng. Giữa sân Xà Vương đã giao chiến cùng Mã Giang Danh, hai người đồng thời rút ra binh khí của mình, âm thanh vừa vang lên chính là do binh khí hai người giao nhau phát ra. Hai người này có thể nói là tổ tông âm độc. Trong lòng đều tự tính kế đối phương, đều chọn cho mình thời cơ xuất thủ, vừa khéo cả hai cùng xuất thù một lúc.