Mọi người ở đây không ai là kẻ tầm thường! Đội hình kh*ng b* như vậy, thực lực cường đại lên đến tột cùng, so với thực lực hiện tại của Quân gia thì hơn không biết bao nhiêu lần!
Không khách khí nói một câu, nếu không tính đến Mai Tuyết Yên, đâu cần đến chín mươi cao thủ đồng loạt ra tay? Tùy tiện chọn ra mười người cũng đủ giết sạch Quân gia!
Quân gia phải đối phó với tình huống trước mắt thế nào đây? Xem tình thế lúc này bất kể dùng cách nào cũng không có lấy nửa phần hi vọng! Nhiều nhất cũng chỉ có thể liều mạng kéo theo mấy tên chết cùng. Hơn nữa, còn chưa chắc có thể giết được nhân vật chủ chốt của đối phương!
Thực lực hai bên thật sự chênh lệch quá xa, dù nói là kẻ trên trời người dưới đất cũng không quá!
Mai Tuyết Yên mặc dù cảm thán khi thấy Tam Đại Thánh Địa chuẩn bị chu đáo cho Đoạt Thiên Chi Chiến, nhưng giờ phút này lại dùng để đối phó mình thì lại là chuyện khác. Nàng ở trên không cất một tiếng cười lạnh, đột nhiên thân hình lay động, bóng người chợt lóe. Thậm chí mọi người không thấy nàng chuyển động như thế nào, đã thấy nàng đứng trên mặt đất, quay mắt về phía Dư Nhất Bán. Lạnh lùng nói:
- Dư Nhất Bán, ta đã xuống đây rồi, ngươi có thể làm khó được ta sao?
Chớ nhìn Mai Tuyết Yên mặt mỉm cười, trấn tĩnh như không. Kì thực trong lòng vạn phần lo lắng, sở dĩ vừa rồi nàng ở trên không nói chuyện, lúc này lại xuống dưới chính là muốn kéo dài thêm chút thời gian. Nếu vận khó tốt, Quân gia có thể có vài người chạy thoát, chỉ cần lưu lại được hạt giống, sau này nhất định có cơ hội ngóc đầu trở lại.
Đương nhiên, trong lòng Mai Tuyết Yên, quan trọng nhất vẫn là "hắn" chỉ cần hắn có thể chạy thoát! Như vậy, hôm nay Mai Tuyết Yên có bỏ mạng nơi này, cũng không hề hối hận!
Chỉ mong Xà Vương, Hổ Vương cùng Quân Mạc Tà hiểu được ý tứ này của nàng, không cần hy sinh vô ích!
Cùng chết với cừu nhân, sẽ không còn gặp lại!
Thời gian lúc này vô cùng cấp bách, căn bản không kịp có dự tính gì, lúc này Mai Tuyết Yên chỉ có thể gửi hi vọng vào ông trời.
- Lần này đến đây chắc cô nương cũng biết ý định của chúng ta.
Dư Nhất Bán cười cười! Thanh âm vô cùng nhẹ nhàng, nói:
- Lấy tu vi của cô nương, tất nhiên biết Đoạt Thiên chi chiến, mà bây giờ đan dược thần diệu của Quân gia đã liên quan đến thắng bại của trận chiến lần này! Vì an toàn của đại lục, vì muôn dân bá tánh, chỉ cần cô nương cùng Quân gia giao ra đan dược thần diệu kia cùng người luyện đan, ta thề tuyệt không mạo phạm đến một cọng cây ngọn cỏ của Quân gia, lập tức rút lui, ngươi thấy sao? Việc này có thể để cô nương quyết định, như vậy là chúng ta đã nể mặt cô nương cùng Quân gia lắm rồi!
- Quan hệ đến an toàn của đại lục cùng muôn dân bá tánh sao? Lý do thật cao cả, đáng tiếc lý do đó cũng không đủ làm cái cớ cho hành động vô sỉ này của các ngươi.