Quân Mạc Tà một mực lẳng lặng nghe, không nói gì. Chau mày phảng phất như lâm vào trầm tư.
Lý Du Nhiên thở hổn hển kích động một hồi, lúc này mới bình tĩnh lại, sau đó thở dài một hơi nói:
- Đây chính là điểm mà ta phân vân. Nam tử hán đại trượng phu, không thể một ngày không có quyền! Nếu như được tam thiếu gật đầu, Lý Du Nhiên ta không tiếp tục do dự nữa!
Quân Mạc Tà nặng nề cười nói:
- Chẳng lẽ, hiện tại ta có lực ảnh hưởng lớn như vậy sao?
- Đúng! Thậm chí còn có ảnh hưởng vô cùng lớn, hiện tại cục diện của Thiên Hương đã rất rõ dàng, chỉ cần Quân Mạc Tà ngươi muốn quốc gia này vong, như vậy Thiên Hương đế quốc bị tiêu diệt chỉ trong sớm chiều! Thậm chí chỉ cần môt cái ý niệm trong vòng một đêm có thể tàn sát hết hoàng thất. Chỉ có điều ngươi lại cố kỵ tâm tình của Quân lão đại nhân, còn nữa, cũng hẳn là ngươi chưa có chứng cớ xác thực, cho nên không dám hành đồng thiếu suy nghĩ mà thôi!
Lý Du Nhiên khẽ cắn môi nói:
- Nếu như tam thiếu vẫn không thể xách định lập trường, ta đây cũng chỉ có thể đi Chí Tôn Kim Thành! Nếu không tam thiếu chỉ cần một lời hứa hẹn, liền có cơ hội sát cánh với ngươi, thản nhiên mà tiến tới!
Lý Du Nhiên tao nhã cười, cực kỳ thản nhiên nói ra hai lựa chọn của mình.
Quân Mạc Tà bỗng nhiên đứng dậy, chắp tay sau lưng cau mày bước đi.
Hôm nay Lý Du Nhiên tới nhà nói những lời này, Quân Mạc Tà cũng tuyệt đối tin tưởng theo như lời của Lý Du Nhiên ngày hôm nay, tuyệt đối là lời thật lòng. Thế nhưng Quân Mạc Tà tuy tin tưởng nhưng lại không thể không đề phòng.
Với phẩm hạnh của Lý Du Nhiên, mặc dù quả là nói thật, nhưng trong tương lai, một khi phát sinh xung đột lợi ích, hắn sẽ trở mặt vô tình lúc nào không hay, bởi vì Lý Du Nhiên chính là người như vậy! Cho nên Quân Mạc Tà không tin lời hứa hẹn của hắn, lời hứa của Lý Du Nhiên tuyệt đối không thể tin tưởng.
Còn nữa, Lý Du Nhiên tuy có dã tâm rất lớn, năng lực xác thực là không tệ, tâm cơ thủ đoạn càng cao minh, thế nhưng Quân Mạc Tà cũng không cho rằng hắn là một vị vua tốt.
Giờ phút này Lý Du Nhiên là một vị quyền thần, cũng là hậu tuyển tốt nhất, nhưng mà chưa hẳn thích hợp để làm quốc chủ.
- Có lẽ ngươi đã đề cao ta quá rồi.
Quân Mạc Tà cau mày nói:
- Lý Du Nhiên, hôm nay ngươi nói rất thẳng thắn, cho nên ta cũng không giấu diếm với ngươi, ngươi thật sự không phải là một vị quân chủ thích hợp! Ngươi hắn là một người dưới một người trên vạn người đó mới là vị trí tốt nhất với ngươi! Nhưng nếu như làm quân lâm thiên hạ lại có rất nhiều khiếm khuyết.
- Ý của tam thiếu là...Không tiếp nhận lời đề nghị của ta?
Lý Du Nhiên có phần thất vọng, thanh âm cũng trở nên bén nhọn:
- Rốt cuộc là vì cái gì, các ngươi đều cho rằng ta là người không thích hợp làm quân lâm thiên hạ? Ngươi nói như vậy gia gia ta cũng nói như vậy... Ha ha chẳng lẽ ba đứa con phế vật của Dương Hoài Vũ lại mạnh hơn so với ta? Bọn chúng đều có cơ hội làm hoàng đế, ta vì sao không thể nếm thử?
- Ngươi không thể! Bởi vì ngươi khiếm khuyết vài phần khí phách, đây là lời thật lòng, ngươi lại khiếm khuyết vài phần độ lượng, cũng khiếm khuyết lòng rộng lượng, trọng yếu hơn là trong lòng ngươi tối trọng yếu nhất chính là chỉ có một mình ngươi, cho nên ngươi nếu thành tâm thành ý phụ tá nhất đại đế vương, ngươi sẽ là đại quyền thần, không chỉ có quyền cao chức trọng, thậm chí còn được lưu danh sử sách, chính tà còn do người đời sau bình luận. Cũng có thể khiến cho quốc gia cường thịnh nhất thời, nhưng nếu như muốn quyết sách thiên hạ, quân lâm vũ nội...Ngươi lại không đủ năng lực!