- Thế nhưng hết thảy chuyện này, lại phải có quyền lực mới làm được! Chỉ có quyền lực càng lớn, mới có thể tìm được càng nhiều loại kh*** c*m này!
Trong ánh mắt của Lý Du Nhiên toát ra quang mang:
- Cho nên ta bắt đầu dùng toàn bộ tâm trí để tranh đoạt mưu quyền, tính toán làm như thế nào mới đoạt được quyền lực thực lớn! Chậm rãi, cả gia tộc đều rơi vào tầm khống chế của ta, thế nhưng lúc này, ta lại phát hiện, ta đã sớm không muốn chỉ khống chế một gia tộc! Ta muốn quyền lực lớn hơn!
Cho nên ta lại bắt đầu luồn cúi, bắt đầu chèn ép hết thảy đối thủ, chậm rãi, ta đột nhiên cảm giác được câu nói lúc trước của gia gia chính là chân lý.
Lý Du Nhiên nói.
- Câu nói gì?
Quân Mạc Tà hiếu kỳ hỏi.
- Nếu muốn làm được việc, trước tiên phải tuyệt tình! Vô tình!
Ánh mắt của Lý Du Nhiên lóe lên:
- Hay chính là sau khi ta giết phụ thân, nghe được câu nói kia của gia gia. Cho nên vô luận là ta làm chuyện gì, luôn luôn không quan tâm tới hết thảy, lợi dụng tâm lý của con người, ngược lại vô cùng chuẩn, vô luận là ai, chỉ cần cản trở tới kế hoạch của ta, ta đều giệt trừ hết, mặc dù là chí thân, đứng trước lợi ích ta cũng không buông tha!
Lý Du Nhiên âm u nói:
- Bởi vì một khi ta vì tình thân, sẽ không thể đạt tới mục đích của mình, nếu như không đạt được mục đích sẽ khiến ta thất bại, sau khi thất bại sẽ không dễ dàng gượng dậy, cho nên không thể có tình, chỉ có tuyệt tình, vô tình!
- Thiên địa vạn vật, thiên hạ trăm họ, tận cùng cũng chỉ là công cụ của ta mà thôi!
Lý Du Nhiên cười lạnh một tiếng:
- Nếu như ta đứng ở chỗ cao nhất, như vậy muốn cái gì cũng có! Cho dù là những thứ lúc trước mất đi ta cũng dễ dàng lấy lại, dù không thuộc về ta, chỉ cần ta muốn, cũng có thể tới tay! Thiên thổ địa hạ, duy chỉ có ta!
Năm đó Hoàng Đế bệ hạ chính là một ví dụ rõ ràng nhất. Mộ Dung Tú Tú cùng Dạ Cô Hàn vốn là một đôi do trời tác hợp, hơn nữa hai nhà lại môn đăng hộ đối, trai tài gái sắc, hai người lại là thanh mai trúc mã, tình căn thâm chủng. Thế nhưng Hoàng Đế bệ hạ lại nhìn trúng Mộ Dung Tú Tú, thế cho nên một nhà Dạ Cô Hàn sớm bị biến thành phản tặc! Mà Mộ Dung Tú Tú không lâu sau lại tiến cung, làm hoàng hậu...
Chuyện này đối với ta thực sự là một tấm gương!
Lý Du Nhiên nắm chặt hai tay.
- Chuyện này chỉ khiến ác ma trong lòng ngươi phát triển lớn hơn mà thôi. Người ta không thích ngươi, ngươi cho dù chiếm được thì thế nào?
Quân Mạc Tà rất phản cảm với lời này.
- Cho dù không thích ta, vậy thà rằng làm cho nàng đau khổ bên ngươi cũng không cho nàng hạnh phúc r*n r* dưới thân người khác! Mặc dù ta không chiếm được lòng nàng, thế nhưng ta lại chiếm được thân xác nàng, chung quy so với tên kia không chiếm được nàng còn có lời hơn, hơn nữa ta tin tưởng, chỉ cần ta cố gắng, cho dù nàng không thuộc về ta, trong tương lai cũng sẽ hoàn toàn thuộc về ta!