- Cơ hồ tất cả mọi người đều nói ta là một thiên tài, học cái gì cũng rất nhanh! Nhưng bọn họ không biết, tại sao ta lại tiến bộ nhanh như vậy, một hài tử vài tuổi, tâm trí còn non nớt thì hiểu được gì? Bọn họ không biết, chỉ là vì mỗi tháng có một ngày mẹ ta tới thăm, để được người cười nhiều hơn, vui vẻ nhiều hơn mà ta cố gắng.
- Nhưng loại đời sống buồn tẻ lại có chút hy vọng tụ hợp này chỉ kéo dài tới năm ta mười tuổi, khi đó, gia gia đã từng bước bắt đầu bồi dưỡng để ta tiếp xúc với huyết tinh, tiếp xúc với mưu mô, hơn nữa thường xuyên để ta chứng kiến, hỏi cách nhìn của ta về mọi chuyện, nếu như nói quả là có chút không thích hợp, hay chỉ ngừng lại một chút, người sẽ nghiêm nghị răn dạy...Ngày đó ta đi theo đám hộ vệ ra ngoài săn bắn, gặp phải một người, đó chính là sư phụ ta. Ta dùng mũi tên bắn một con linh dương, lại không bắn chết, thế cho nên ta quất ngựa xông tới, dùng kiếm g**t ch*t nó, lúc đó ta không kiềm chế được, mặt không đổi sắc ra tay. Đúng lúc đó, đột nhiên có một thanh âm băng lãnh vang lên: 'Đủ lãnh huyết, quả là một mầm cây không tệ.' Sau đó một người xuất hiện trước mặt ta, nhìn ta, sau đó không có bất kỳ câu nói nào, trực tiếp bắt lấy ta, s* s**ng toàn thân các đốt ngón tay ta một lần, sau đó tâm trạng của người rất tốt hỏi: 'Có nguyện ý bái ta làm thầy hay không?" Bọn thị vệ xông tới cứu ta, nhưng người này cứ như vậy chỉ phất tay, đám người kia đã gục hết xuống đất. Sau đó người đi tới nhà ta, nói là muốn thu ta làm đồ đệ.
Lý Du Nhiên cười khổ sáp nói:
- Khi đó ta mới biết được, người chính là lãnh huyết chí tôn Lệ Vô Bi! Tuyệt đại cao thủ cao cấp nhất trong Thiên hạ.
Sau khi gia gia biết thân phận của người, lập tức đồng ý để người thu ta làm đồ đệ. Thế nhưng ta lại không quá nguyện ý, bởi vì một khi ta biết đi cùng người, cũng đồng nghĩa là sẽ không còn được gặp mẹ ta nữa...Thế nhưng về sau này, ta vẫn phải đi theo người...
Lần đầu tiên ta đi theo sư phụ về thăm người thân, đó là hai năm sau, lúc đó ta thật cao hứng, thậm chí là cuồng hỉ, từ biệt hai năm, ta rốt cuộc cũng có thể nhìn thấy mẫu thân, trên đường cưỡi ngựa, cơ hồ không ngủ không nghỉ, mười lăm ngày đường, ta chỉ dùng mười ngày để về tới nhà, bởi vì sư phụ có nói, ta học được càng nhiều, sẽ tiến bộ nhanh hơn, ta muốn đem tin tức tốt này nhanh chóng nói cho mẫu thân biết, để cho người có thể chia sẻ niềm vui với ta, chỉ một giây ta cũng không muốn chậm, ta chỉ muốn ôm lấy người, hoặc để cho người ôm ta, ta rất thích cảm giác này, rất thích rất thích...
Thế nhưng khi ta về tới nhà, cũng không nhìn thấy mẫu thân. Ta đi khắp nơi tìm kiếm, thế nhưng không một ai nói cho ta biết, ngay cả thị nữ của mẫu thân cũng không thấy, ta không có biện pháp, ta chỉ biết lúc đó rất bất an, lần đầu tiên trong đời ta dùng hình bức cung một người, lúc đó buổi tối ta gặp quản gia của Lý gia, hỏi hắn mẹ ta đang ở đâu, hắn không chịu nói, ta liền nhổ mười móng tay của hắn, đến mười móng chân...Rốt cục, rốt cục hắn cũng chịu nói, mẹ ta đã chế...t