Từ nay về sau, mình không phải là Quản Thanh Hàn trước kia nữa, mà là một con người hoàn toàn mới. Không chỉ có là nữ nhi của Quản gia, mà là nữ nhi của Quân gia, hơn nữa còn là nữ nhi duy nhất! Làm lại từ đầu, hoàn toàn là một cuộc sống mới! Tại thời khắc kích động này, ánh mắt của Quản Thanh Hàn không tự chủ được mà đảo qua đám người, cố tìm kiếm một bóng người, nàng thấy được rồi! Khuôn mặt anh tuấn, ánh mắt ôn nhu đang nhìn mình mỉm cười, bộ dáng rất ung dung, thanh âm nhẹ nhàng mà quen thuộc truyền tới tai nàng:
- Thanh Hàn, chúc mừng nàng.
Quản Thanh Hàn mang theo lệ châu mỉm cười, nhẹ nhàng ừ một tiếng, khuôn mặt đột nhiên đỏ bừng lên, nhưng trong lòng lại thoáng có chút chua xót, ngũ vị lẫn lộn, không biết nên khóc hay nên cười, rõ ràng trong lòng đang vui mừng hạnh phúc nhưng nước mắt cứ thế chảy ra... ĩnh biệt ác mộng!
- Chuẩn bị uống rượu mừng nào.
Lần này Quân gia xuất ra rượu chính là loại rượu cực phẩm lần trước bán đấu giá, mỗi bàn đều chuẩn bị hơn mười hũ, cũng đầy đủ chén bát. Còn chưa có khai yến mà mùi rượu thơm nồng đã làm cho con sâu rượu trong lòng mỗi người rục rịch...
Quân Mạc Tà đang muốn tiến lên, lại thấy trong đám người xuất hiện một người mỉm cười đi tới thấp giọng nói:
- Quân tam thiếu, bây giờ có thời gian không? Tại hạ cùng với tam thiếu trò chuyện vài câu thế nào?
Người tới diện mạo anh tuấn, vẻ mặt ôn hòa, ánh mắt thân thiết, mỗi động tác nhấc tay bước chân đều lộ ra ý cảnh tiêu sái thản nhiên, đúng là tài tử đệ nhất kinh thành, công tử đệ nhất phủ thái sư, cũng là người xác định nối nghiệp Lý gia, Lý Du Nhiên.
- A? Tâm sự? Với ngươi sao?
Quân Mạc Tà giống như cười mà không phải cười nhìn Lý Du Nhiên, lắc đầu cười nói:
- Ngươi cảm thấy giữa chúng ta còn có chuyện để tâm sự sao? Hoặc là nói có chuyện trọng yếu cần trò chuyện sao?
Lý Du Nhiên cười nhẹ, ánh mắt chăm chú, trầm giọng nói:
- Có! Nếu không có thời gian nói chuyện phiếm, vậy nói chuyện tất yếu, hơn nữa tin tưởng chủ đề lần nói chuyện phiếm này, Quân tam thiếu cũng sẽ phi thường cảm thấy hứng thú.
Quân Mạc Tà quay đầu nhìn chung quanh một chút, sau đó trầm ngâm nói:
- Đã như vậy trò chuyện một chút cũng tốt, mặc dù không hẳn là có ý nghĩa gì, chung quy so với ở đây với đám người nhàm chán này còn dễ chịu hơn một chút!
Lý Du Nhiên cười khổ, nguyên lai gia hỏa này cũng nhìn ra, chính mình ngày hôm nay có chuyện muốn nói cùng với hắn. May mắn là tâm nguyện của hắn vẫn còn có thể thực hiện!
- Ở đây cũng quá loạn, đi theo ta.
Quân Mạc Tà cười hắc hắc nói:
- Chắc hẳn ngươi cũng không hy vọng chuyện của hai chúng ta bị người khác nghe được chứ? Tìm một nơi yên tĩnh vẫn tương đối thoải mái hơn!
Lý Du Nhiên mỉm cười nói:
- Đúng là như thế, quấy rầy tam thiếu rồi.