- Đần! Ngươi sao mà ngu như vậy? Không ôm thì làm sao hôn môi? Đừng có không hiểu cũng nói như vậy. Không có tri thức không phải là sai lầm, nhưng không có tri thức lại cứ giả bộ mình rất thông minh chính là hành vi không thể tha thứ được!
Hùng Khai Sơn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mắng.
- Hai người ngu ngốc các ngươi lập tức im miệng cho ta!
Một thanh âm trầm thấp như muốn giết người vang lên. Hai vương giật nảy mình, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Xà Vương Thiên Tầm sắc mặt tái nhợt, hung quang trong mắt lập lòe nhìn hai người, thanh kiếm trong tay chập chờn du đãng tựa hồ như độc xà chuẩn bị phi tới.
Trong nháy mắt này, Hổ Vương cùng Hùng vương đều có một loại cảm giác, đó chính là: chỉ cần hai người mình dám nói một câu nữa, Xà Vương nhất định sẽ rút kiếm liều chết!
Hai người không khỏi ngẩn người đưa mắt nhìn nhau, đây là hành động gì?
Hai vương đều không hiểu ra sao.
Tính tình của Xà Vương nha đầu kia tại sao đột nhiên lại trở nên cáu kỉnh như vậy? Hai người đều không rõ ràng, tựa hồ như sau khi tới Thiên Hương, tính tình của Xà Vương càng lúc càng dễ cáu giận, giống như là thùng thuốc súng vậy, chỉ cần một mồi lửa là bùm.
Chẳng lẽ ở gần lão đại nhiều nên "Gần mực thì đen"? Nhưng ngươi cũng không có thực lực như lão đại nha, đừng nói là hai người, chỉ cần một người bọn ta chẳng lẽ lại không đối phó được với ngươi sao? Hai vương liếc mắt trắng dã oán thầm, lại có thể mắng hai vương thần võ cơ trí anh dũng tiêu sái là ngu ngốc, thật sự là lớn mật, thế nhưng ngoài suy nghĩ của ba người chính là, hai người bên trong cũng không có bất cứ động tác thân mật gì, chẳng qua là chỉ yên lặng ngồi đó. Mai Tuyết Yên một mực cúi đầu v**t v* bảo kiếm trong tay, Quân Mạc Tà thì một mực mỉm cười, lẳng lặng nhìn, hai người đều không có động tác gì, giống như là hai pho tượng bất động vậy. Thời gian như làn gió cứ thể thổi qua hai người đang im lặng.
Gió nhẹ thổi bay, váy áo Mai Tuyết Yên phiêu, vài sợi tóc mai tung bay.
Gió nhẹ thổi qua, tay áo Quân Mạc Tà phiêu đãng. Ánh mắt như đọng lại.
Hai người cứ ngồi như vậy, lại ưu mỹ giống như một bức tranh vẽ, phảng phất như trường tồn với trời đất.
Yên tĩnh như vậy, thản nhiên như vậy, ấm áp như vậy, trong nháy mắt này lập tức khiến Hùng Khai Sơn, Hồ Liệt Địa cùng Xà Vương Thiên Tầm còn đang tức giận cũng phải ngây dại, lẳng lặng ngắm bức họa này, chỉ cảm thấy trong lòng tràn ngập cảm giác dịu dàng ấm áp.
Đúng lúc này tiếng bước chân dồn dập vang lên, có người vội vàng đi tới bên này, là một tên nô bộc đẩy cửa chạy vào sân nói:
- Thiếu gia, nghi thức chuẩn bị bắt đầu rồi, Lão thái gia cùng tam gia mời ngài qua, nói buổi tiệc này không thể vắng ngài.
Tên nô bộc này còn chưa nói dứt lời đã cảm thấy ba ánh mắt hung dữ như muốn giết người bắn tới mình, trong nháy mắt này hắn đột nhiên cảm thấy lông tóc dựng đứng lên, không khỏi sợ hãi tới cực điểm, thiếu chút nữa thì ngã xuống mặt đất. Phẫn nộ của tam đại Thú Vương một tên nô bộc nho nhỏ há có thể chống đỡ? Mặc dù không phóng thích toàn bộ sát ý, thế nhưng hắn vẫn không thể thừa nhận nổi.