- Gì mà là nói thật? Căn bản là lời vớ vẩn! Cái gì mà tỷ phu với cậu em vợ? Quả thực là hoang đường!
Mai Tuyết Yên càng đỏ mặt hơn, đồng thời hung dữ trách cứ:
- Quả thực là không thể tha thứ được!
- Sao lại không phải là lời nói thật?
Quân Mạc Tà nghiêm mặt nói:
- Tuyết Yên, thật ra hai ta đều làm chuyện đó rồi, ta xem chỉ thiếu nước động phòng thôi, nơi nào cần nhìn qua thì cũng đã nhìn, sờ cũng đã sờ, mọi người trong lòng đều biết, còn dấu diếm làm gì.
Mai Tuyết Yên hơi bị chán nản, ngón tay run rẩy chỉ mặt Quân Mạc Tà nói:
- Quân Mạc Tà, ngươi ngươi, ngươi cũng quá vô sỉ đi.
- Thà vô sỉ còn hơn là không có vợ.
Quân Mạc Tà vui vẻ nói:
- Hơn nữa cũng không phải hai người bọn họ mới có kiếm, nàng cùng Thiên Tầm cũng có phần. Nàng cầm kiếm của bọn họ nhất định là hơi gượng gạo, ta đã chế tạo riêng cho nàng một thanh kiếm khác!
Nghe những lời này nhãn tình của Xà Vương Thiên Tầm sáng lên. Nàng không khỏi cắn môi nhìn sắc mặt của Mai Tuyết Yên. Rốt cục cũng không dám lên tiếng.
- Chúng ta cũng có?
Mai Tuyết Yên thở phào một hơi. Gia hỏa này cuối cùng cũng chủ động nói tới chuyện khác, nàng hung hăng nói:
- Còn không mau lấy ra?
- Được!
Quân Mạc Tà hô lên một câu, thân thể vừa chuyển, cái mông uốn éo, tay phải lại lần nữa duỗi ra quát:
- Biến!
"Xoạt" một tiếng, trong tay hắn lại có thêm hai thanh kiếm. Lại đột ngột xuất hiện. Hai thanh kiếm này so với hai thanh vừa rồi mảnh mỏng hơn nhỏ hơn không ít. Thân kiếm rất đẹp, nhìn thoáng qua có thể nhận ra được đó chính là bội kiếm của nữ nhân!
Lúc này, Mai Tuyết Yên có thể nói là đã tụ 100% tất cả tinh thần lực nhằm quan sát tất cả động tác của Quân Mạc Tà, chưa lúc nào dám buông lỏng, thế nhưng không ngờ còn không phát hiện ra đến tột cùng làm cách nào hai thanh kiếm lại xuất hiện, tựa hồ như từ không khí chui ra vậy.
Mai Tuyết Yên rất buồn bực! Trời biết trên người thiếu niên thần bí này rốt cuộc có bao nhiều bí mật mà người khác không thể giải thích.
Quân Mạc Tà tiến lên đem một thanh đưa cho Xà Vương Thiên Tầm, Thiên Tầm rút kiếm nhìn thoáng qua một cái, không khỏi hân hoan kêu một tiếng, yêu thích không buông tay vui mừng cũng không kém chút nào so với hùng, hổ hai vương, thậm chí còn có chút vượt qua!
Thanh kiếm trong tay Thiên Tầm toàn thân màu hoàng kim, mà kết cấu cũng hết sức thần diệu. Đúng là một thanh nhuyễn kiếm, thân kiếm vặn vẹo như linh xà, trôi chảy tự nhiên run rẩy chập chờn, hào quang lập lòe bất định.
Mũi kiếm không ngờ lại phân nhánh giống như lưỡi của độc xà, tán phát ra u quang nhàn nhạt! Chuôi kiếm cầm rất vừa tay, có thể chém, gọt, đâm, vặn, vung, chọc...Làm ra nhiều loại tư thế khó mà bảo kiếm thường không thể làm được. Thanh kiếm này đúng là được làm đặc biệt vì Xà Vương, cũng chỉ có vị Xà Vương này mới có thể phát huy uy lực lớn nhất của chuôi nhuyễn kiếm này!
Lại nói trong bốn chuôi bảo kiếm, chỉ có chuôi này chính là do Quân Mạc Tà tận lực nhất chế tạo! Chính là vì nương theo đặc tính của Xà Vương mà chế tạo, trước sau trọn vẹn hao phí mấy ngàn cân hoàng kim cùng kim chi lực mới tinh luyện ra một thanh hoàng nhuyễn kiếm này!