Phanh!
Hùng Khai Sơn hú lên quái dị. Thân thể giống như hỏa tiễn bắn ngược ra ngoài. Bịch một tiếng lại ngã vào vị trí vừa rồi. Lúc này đã bị Thiên Địa Tù Lung vây khốn lại bị đá ra ngoài, hoàn toàn không có chút lực giảm bớt nào cả, cứng rắn ngã trên mặt đất. Cái đầu xuất hiện hàng loạt ngôi sao. Thiếu chút nữa ngạt khí mà ngất.
Mai Tuyết Yên đứng ở cửa phòng, khuôn mặt đỏ bừng, trong mắt lóe lên nộ ý chói lòa.
- Gia hỏa này thật sự không biết cách nói chuyện! Cái gì gọi là ngủ trên một giường, tiến vào một ổ chăn? Đây không phải nói nhảm sao? Đại tỷ cùng tỷ phu nếu không tiến vào một ổ chăn mới gọi là không tốt đó.
Hồ Liệt Địa nhìn có chút hả hê vuốt râu mép, thưởng thức hương thơm của viên đan dược trong miệng, hắn tự cho là phải trắng trợn vỗ mông ngựa. Đang rung đùi đắc ý, vẻ mặt dương dương tự đắc. Không biết rằng quả vỗ mông ngựa này hậu quả còn thảm hơn cả Hùng Khai Sơn!
Hùng Khai Sơn nhiều lắm chỉ vuốt mông ngựa còn không có vuốt tới chân ngựa, thế nhưng Hồ Liệt Địa này lại tự cho là đúng nói mấy câu, càng giống như lửa cháy đổ thêm dầu, trực tiếp vỗ lên móng ngựa.
Cho nên hắn cũng phải ăn trái đắng. Ai nói Hùng Khai Sơn làn ngu, tên huynh đệ kia cũng chịu chung số phận a!
- Ngươi cũng cút! Thiên Địa Tù Lung!
Mai Tuyết Yên giận tím mặt hô to!
- Phanh phanh…
Hồ Liệt Địa rống thảm một tiếng, còn đoạn sau lại nghẹn lại ở cổ họng, hắn hoa chân múa tay lăng không bay ra, giống như cưỡi mây đạp gió thẳng tắp đâm đầu vào bụi trúc ở cửa viện, tiếp tục phi tới bờ tường bao, sau đó bịch một tiếng lại bắn trở lại, chỉ cảm thấy sao bay đầy trước mặt, đầu óc choáng váng hai tay ôm đầu, một hồi lăn lộn trên mặt đất, tràng cảnh còn thảm hơn cả Hùng Khai Sơn!
Mai Tuyết Yên hầm hừ phất ống tay áo, thong thả trở về phòng.
Quân Mạc Tà sờ lên mũi, mắt thấy không thể tiếp tục chiếm tiện nghi. Hiện tại không còn lá chắn nữa, thật sự là một chuyện không tốt. Thiên Địa Tù Lung đang lơ lửng trên đầu, hắn đành phải cáo từ rời đi.
Xà Vương ở sau lưng nhìn theo bóng lưng dần rời xa của Quân Mạc Tà. Thần sắc trong mắt liên tục biến ảo, đột nhiên nàng than nhẹ một tiếng, trong thanh âm thậm chí còn có chút ảm đạm.
Ngày thứ hai, Quân gia chuẩn bị làm một cái đại lễ nhân nghĩa nữ rốt cuộc cũng long trọng khai mạc!
Lẽ ra quá trình nhận thu nghĩa nữ không cần trọng đại như vậy, nhất là còn không phải là thu nghĩa nữ cho Quân Chiến Thiên lão gia tử, mà là Quân Vô Ý thu nghĩa nữ. Trương cờ khua trống lớn như vậy tựa hồ có phần quái dị.
Thế nhưng thân phận của Quản Thanh Hàn thật sự mẫn cảm, hơn nữa đoạn thời gian trước đã gây ra nháo sự với đám hủ nho, không ngờ làm cho quá trình nhận thu nghĩa nữ này còn long trọng giống như khi khai quốc vậy.
Ít nhất khi Thiên Hương quốc khai quốc, chính thức là không có nhiều nhân vật quan trọng như vậy!
Về phương diện hoàng gia, nếu không có Hoàng Đế cùng hoàng hậu dắt tay nhau đến, ba vị hoàng tử, một vị công chúa cũng tự mình tới chúc mừng. Các gia chủ của kinh thành cũng đều đích thân tới. Các vị quan viên cả nước, các vị tướng quân thì vô số kể.