Tràng diện thực nặng nề, Hùng vương không ngừng kêu thảm khiến trời đất rung chuyển, sau một hồi chật vật cuối cùng hắn cũng bò được lên, đầu óc choáng váng bỏ chạy, nương à, người đánh chết con rồi.
Chỉ tiếc là sau đó một thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên:
- Thiên Địa Tù Lung!
Hùng Khai Sơn cước trước cước sau liều mạng bỏ chạy, thoáng cái liền thấy thời gian bất đồng, tròng mắt đảo loạn, khuôn mặt tràn đầy cảm xúc hối hận, tiếc hận, lúc này lại diễn ra một hồi cuồng ẩu trên người hắn.
Quân Mạc Tà nhìn vậy tròng mắt suýt rớt ra. Khóe miệng liên tục co rút.
Nguyên lai Mai Tuyết Yên đánh cái mông của mình vẫn còn là hạ thủ lưu tình a, nếu như có một lão bà như vậy, lúc nào mất hứng liệu nàng có dùng hành động bạo lực đó trên người mình không ta?
Lão thiên gia của ta. Nếu như còn chưa đủ thực lực để đối phó với nữ nhân này thì tốt hơn hết đừng có trêu chọc nàng, nếu không mình ăn đủ thiệt thòi nha!
Nhưng mà hắn cũng phải lè lưỡi sợ hãi than: Hùng vương không hổ là Hùng vương, da thô thịt dày, sức chịu đòn thật là đáng nể! Bổn sự này cũng không phải là tầm thường nha.
Cuối cùng trải qua một hồi cuồng ẩu, Mai Tuyết Yên rốt cục cũng dừng tay hừ một tiếng, tư thế ưu nhã cao quý đứng nguyên tại chỗ, mỉm cười sau đó nâng chéo váy, chậm rãi quay trở lại phòng. Tư thái như vậy, quả thực trời sinh khí chất quý tộc nha, giống như lăng ba tiên tử vậy, đạp trăng mà về, ai có thể nghĩ ra được vị tiên tử này vừa rồi lại biểu diễn một tiết mục ngược đãi ngoại mục như vậy?
Hùng Khai Sơn ở sau lưng nàng khóc không ra nước mắt, mặt đầy chỗ tím chỗ xanh, đầu gấu cũng biến thành đầu heo. Thân thể nằm sấp dưới mặt đất, bộ dạng cực kỳ ủy khuấ...tTa đây có đắc tội với ai đâu? Thực lực tăng lên, muốn khoe khoang một chút cũng có tội hay sao? Tại sao lại ngược đãi ta?
Mai Tuyết Yên phủi tay, thể xác và tinh thần đều cực kỳ thoải mái đi vào trong phòng. Sau đó nàng mỉm cười nói:
- Lão Cửu, cảm thấy thế nào? Thực lực tăng lên có cảm giác không tồi chứ? Có phải là ngươi cảm thấy mình đã là vô địch thiên hạ? Cảm giác mình là lão Cửu ngươi có điểm ủy khuất hay không?
- Không không không không...
Hồ Liệt Địa lắc đầu như phất cờ hàng, sau đó cúi đầu lấy lòng, nói:
- Ta ở trước mặt lão đại chỉ là một con kiến nhỏ mà thôi, lão đại ngài thao luyện nửa ngày như vậy, có mệt không? Nếu không để ta đấm lưng cho ngài nhé? Công lực tăng lên, lực tay cũng tăng lên, khẳng định sẽ khiến lão đại thỏa mãn.
- Ân, không cần, Hồ Liệt Địa ngươi tuy chậm hiểu, thế nhưng so ra lại thông minh hơn nhiều so với Hùng lão tứ...
Mai Tuyết Yên nhận lấy chén trà do Thiên Tầm đưa tới, nhẹ nhàng uống một ngụm, mí mắt lại khẽ nhấc.
- Nào có nào có, đều là lão đại dạy bảo mà, đều là công lao của lão đại cả.
Hồ Liệt Địa cúi đầu khom lưng, mặt mày hớn hở, nói.
- Đối với việc của Hùng lão tứ, ngươi có cái nhìn thế nào? Có phải cảm thấy ta xuất thủ quá nặng với huynh đệ nhà mình!
Mai Tuyết Yên nhàn nhạt nhìn hắn một cái.