Nhớ tới tình cảnh lúc đó, Mai Tuyết Yên nhịn không được toàn thân nóng lên, mặt cũng đỏ lên. Trong lòng giận giữ, tựa hồ trên mông lại có một bàn tay không kiêng nể gì mà v**t v*. (Láng: sao ta thích để chỗ này là x** n*n hơn.)
- Ngươi không muốn nói thì thôi, cũng không phải chuyện gì to tát…
Quân Mạc Tà thở dài, có chút buồn chán. Đột nhiên nói:
- Đúng rồi, ta kể cho các ngươi một câu chuyện cười. Lần trước ở Thiên Phạt sâm lâm ta từng gặp một tiểu gia hỏa.
Hắn nhắm mắt lại suy nghĩ một chút, lấy tay áng chừng, nói:
- Nó dài như vậy này, rất nhỏ, toàn thân trắng như tuyết, hai tai hơi nhọn, chóp mũi hồng hồng, đôi mắt đen láy như bảo thạch, trên đỉnh đầu còn có một dúm lông hồng rất tinh tế, cực kỳ đáng yêu, nhất là cái mông của nó, lấy tay v**t v* thật thích thú. Ta lúc đó v**t v* xoa bóp cả nửa ngày, thật sự là khoan khoái. Tiểu gia hỏa kia lúc đó có vẻ bị nội thương. Cũng không biết kẻ nào lại nhẫn tâm hạ thủ với con vật đáng yêu như vậy; các cô sau này trở về, giúp ta lưu ý một chút. Nếu có cơ hội gặp con vật nhỏ đó thì bắt về cho ta. Ta hàng ngày những lúc rảnh rỗi nhào nặn cái mông của nó chơi. Tiểu Bạch Bạch của Tiểu Nghệ cũng có chút giống, nhưng vẻ đáng yêu thì kém xa. Lúc đó ta còn từng bắt nó nhét vào trong đ*ng q**n, ha ha ha…
Hắn nói tới đây, rõ ràng nghe thấy Xà Vương Thiên Tầm hung hăng hít một hơi khí lạnh. Không khỏi kì quái nhìn nàng một cái, chẳng lẽ con vật nhỏ kia thật ra là nàng?
Xà Vương Thiên Tầm vội vàng hốt hoảng cúi đầu, trong lòng một trận rung động: ông trời ơi, hắn nói chẳng phải là lão đại sao? Ta cuối cùng đã biết lão đại vì sao lại hận Quân Mạc Tà như vậy. Bất kể thế nào cũng muốn cùng hắn đối đầu. Thì ra là thế! Trời ạ, sao có thể như vậy?
Không thể tưởng được lão đại từng bị hắn tùy ý v**t v* đùa bỡn, thật sự là khiếp sợ a!
Mai Tuyết Yên thực sự tức giận, tiểu tử này còn dám nhờ ta giúp hắn đi bắt? Đáng hận nhất là, cho tới giờ vẫn không quên được lời nói của hắn lúc trước: tiểu bảo bối, từ giờ đi theo ta, ta mỗi ngày v**t v* cái mông của ngươi, thật sướng tay a!
Lại còn bị hắn nhét vào đ*ng q**n. Quan trọng nhất là những lời này lại bị Xà Vương Thiên Tầm nghe được.
Lúc này, Mai Tuyết Yên cơ hồ muốn đem tên gia hỏa kia b*p ch*t!
Đúng là tức chết ta mà!
Quân Mạc Tà thấy mặt nàng đỏ lên, không khỏi tò mò hỏi:
- Cô làm sao vậy? Sao lại đỏ mặt? Có phải sau khi công lực đột nhiên tăng tiến không thích ứng được chăng, lấy tu vi của cô thì không có vấn đề gì mới phải!
Phía sau, Xà Vương rốt cục nhịn không được "Cục" một tiếng, tựa hồ sắp bật cười, rồi lại cố nén lại.
- Câm miệng!
Mai Tuyết Yên hung tợn gầm một tiếng, giống như muốn ăn thịt người!
Quân Mạc Tà rụt cổ lại, ai ya thì ta câm miệng vậy, ta không nói nữa không được sao? Hắn không biết cho dù không nói thì vừa rồi hắn đã nói một lần rồi, chuyện đáng nghe hay không nên nghe dù sao cũng đều nghe được.