Mai Tuyết Yên rốt cuộc cũng thấy hắn thừa nhận khó đạt được cõi niết bàn, trái lại hơi có ngoài ý muốn, không khỏi nở nụ cười, vu vơ hỏi:
- Vậy ngươi xem, ta thế nào?
- Cô sao? Cô đừng chà đạp tứ đại yếu tố! Cô căn bản là một đứa ngốc!
Quân Mạc Tà không chút khách khí:
- Trong tứ đại yếu tố cô nhiều lắm cũng chỉ có một chút, chính là gan lớn, hơn nữa đơn giản cũng chỉ là gan lớn. Thế nhưng chỉ là đơn thuần gan lớn, không có ba yếu tố khác trong lời nói, đúng là như tục ngữ có câu kẻ ngốc lớn mật! Chỉ biết một mặt cúi đầu thẳng về phía trước, có thể nói cái gì cũng tệ! Còn không bằng mấy tên nhát gan bo bo giữ mình, tứ đại yếu tố mà không có đầy đủ tuyệt đối là không tốt! Như vậy còn có thể yên tĩnh mong chờ quãng đời còn lại, cô bây giờ, trực tiếp liền là đối tượng để người khác hãm hại, vừa mệt mình vừa mệt bằng hữu, thậm chí mệt chết cả nhà.
- Ngươi….
Mai Tuyết Yên lâm vào trạng thái chán nản!
- …nói bậy.
- Nói bậy? Chính cô cũng là người thông minh, chính mình suy nghĩ một chút đi.
Quân Mạc Tà cười lạnh một tiếng, nói:
- Trước tiên nói về chuyện lần đó thập đại Chí Tôn cao thủ chi thượng chặn đánh cô, chính là cô bị trọng thương một ít, ta chưa có hỏi qua cô chuyện này lần nào chứ? Nhưng ta có thể kết luận! Đến cuối cùng cô trọng thương chạy trối chết, người ta toàn là thập đại cao thủ trở ra, nhiều lắm chính là thời gian cô toàn lực phá vây làm cho bọn họ nhiều ít dính chút nội thương, tuyệt không bị dồn đến tổn thương tính mạng, càng không nói đến thương tật, chỉ hơi đùa vui an dưỡng, là có thể vẹn toàn, có phải thế không?
Mai Tuyết Yên phẫn nộ nhìn hắn,răng trắng như tuyết bất tri bất giác cắn chặt môi đỏ bừng. Trong mắt thần thái phẫn nộ dần biến thành bi thương.
- Thế không phải là nhân từ nương tay, lòng dạ đàn bà sao?
Quân Mạc Tà không lưu tình chút nào, thờ ơ dửng dưng tiếp tục phê phán:
- Mà chính cô bị thương thật nặng, thậm chí gần như là đi đời nhà ma, hao hết khí lực, mới nỗ lực lao ra khỏi trùng vây, thoát thân ra ngoài; mà những cao thủ được cô khoan hồng độ lượng buông tha tất nhiên sẽ không cảm kích, cũng sẽ không báo đáp ơn tha mạng của cô. Bọn hắn chỉ càng thêm hung ác đuổi giết cô! Ngay sau đó cô một đường chém giết lại hạ thủ lưu tình, trở lại Thiên Phạt Sâm Lâm mới thôi! Cả quá trình có phải như vậy hay không?
Mai Tuyết Yên thống khổ quay đầu đi. Quân Mạc Tà tuy rằng chưa thấy, cũng không nghe nói đến, nhưng nói một chút cũng không sai.
- Cô đến tận bây giờ cũng không thể hiểu được, là vì sao? Tất cả mọi người đều phải tham gia Đoạt Thiên chi chiến, cũng là vì đại lục, cũng là vì thiên hạ muôn dân! Vì sao nhất định phải gà nhà đá nhau? Sát hại minh hữu của mình? Chẳng lẽ mục tiêu cuối cùng của bọn hắn không phải vì điều này sao? Ta biết rõ, bọn họ rõ ràng chính là chống lại sự xâm lược, bảo vệ toàn bộ đại lục là nhiệm vụ cao nhất! Điểm này, chính mình rành mạch! Bởi vì những người đó, khi đối mặt với kẻ thù bên ngoài, đồng dạng là phấn đấu quên mình, không tiếc tính mạng! Đem nhiệt huyết chiếu vào đỉnh Thiên Trụ Sơn, đem anh linh lưu tồn trong thiên địa.